Kết quả 1 đến 10 của 13

Chủ đề: |Tự Truyện| Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Phần 2 - Nhật kí Hoàng Vi

Threaded View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Giới tính
    Nam
    Tuổi
    18
    Bài viết
    46
    Thanks
    0
    Thanked 41 Times in 6 Posts

    Mặc định |Tự Truyện| Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Phần 2 - Nhật kí Hoàng Vi

    CHAP1

    Sau một thời gian khá lâu của kì nghỉ Tết, mình và Vi lại lao đầu vào chuyện học hành, chìm trong những lo toan về một tương lai không xa. Mình vẫn thường nắm tay Vi đi bộ trên đường ra bến bus vào mỗi buổi sáng đi học. Chậm chậm thôi, đủ để em vừa đi vừa ngó nghiêng trên vỉa hè xem người ta có làm rớt nắp chai Cocacola hay Pepsi gì đó không. Vi có sở thích sưu tầm những nắp chai như thế, đem về bắt mình lấy đinh đâm thủng một lỗ ở rìa nắp rồi lấy dây xâu thành chuỗi dài. Em lúc nào cũng có những sở thích lạ lạ vậy đó. Những chuỗi dây nắp chai được em buộc chi chít ở cửa sổ. Em gọi đó là chuông gió nắp chai ^_^. Thỉnh thoảng ngồi trong phòng, mình lại nghe thấy tiếng gió thổi tung nắp chai chạm vào nhau kêu coong coong. Hoặc là do em ngồi học buồn, em lấy thước và bút với tay lên gõ vào những sợi dây nắp chai như chơi đàn Tơ nưng. Mỗi lần như thế, mình biết em buồn!!!Lâu lâu mình không gọi điện thăm bố. Không biết bố và cô Thi thế nào. Nhưng để ý em mình hiểu được, em bé bỏng và đáng thương biết bao. Có khi cả tháng mẹ em không gọi điện hỏi thăm em lấy một lần. Tiền sinh hoạt của em cứ được gửi vào thẻ ATM đều đặn như một nghĩa vụ của sếp trả lương cho nhân viên theo định kỳ. Thi thoảng trèo sang nhà Vi, mình ngó em lủi thủi một mình nấu cơm. Em thường chỉ nấu 2 món, rồi đơm cơm ra 2 bát tô, trộn thức ăn lung tung phèng lên, em một bát Ki một bát. Rồi em ngồi bệt xuống đất ăn cùng Ki luôn. Vừa ăn em vừa nói chuyện cùng Ki cho nhà đỡ hiu quạnh. Mỗi lần như thế, mình đứng ở cầu thang, mũi mình cay lắm. Muốn ngày nào cũng sang măm với em nhưng không được. Mình còn mẹ. Mẹ cũng chỉ có mình. Mình sang với em thì ai chăm mẹ đây?

    Mình đền bù cho Vi bằng nhiều cách. Thi thoảng nghe tiếng chuông gió nắp chai, mình lại ra ban công ngó sang chọc em cười. Trong trái tim mình luôn ghi đậm hình ảnh của em những lúc ấy. Em ngồi lọt thỏm sau khung cửa sổ, mắt ngước lên nhìn vô định vào những dây nắp chai mình làm cho em, tay em cầm bút gõ vào đó vô thức, rồi em nhìn thấy mình, em cười! Nụ cười ấy mình sẵn sàng đánh đổi cả phần đời còn lại để giữ gìn nó một cách trọn vẹn. Em nhảy cẫng lên lao ra ban công nhìn mình, chúm chím chờ đợi. Thằng Hưng quen một thằng quê trên Lào Cai gần cửa khẩu. Thằng đó hay được người nhà gửi cho bánh kẹo bên nước ngoài tuôn về. Nhiều loại kẹo hình dạng dễ thương lắm. Hưng vẫn hay cho mình vì mình bảo thích ăn kẹo kiểu thế. Nói là thích thôi, chứ mình để dành cho Vi. Em lớn rồi mà đôi khi vẫn trẻ con. Mình chìa cho em cái kẹo, em đưa hai tay xin như bé lớp Mầm nhận phiếu bé ngoan từ cô giáo. Rồi chúng mình ngồi trên thành ban công giữa nhà, dựa lưng vào nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui ở lớp.

    - Em không thích học Toán chút nào Hoàng ạ!
    - Thế Vi thích học gì?
    - Em thích học Thể Dục, vì giờ thể dục em được chạy nhảy khắp nơi.
    - Ngộ! Con gái mà chạy nhảy nhiều sẽ bị to chân đấy. Rồi chân Vi sẽ bè ra như cái nồi.
    - Thật á? – Vi tháo ngay dép giơ hai bàn chân xinh ra ngắm nghía – Có thật không vậy?
    - Thật! – Mình cố nhịn cười
    - Hoàng lừa em, Hoàng đểu lắm! Hoàng đểu!!!!

    Những cuộc nói chuyện ngoài ban công mỗi lần chỉ một lát thôi. Rồi em lại phải vào học bài. Mình thì bận rộn với những đề cương ôn thi cho đến tận đêm. Vi luôn là người đi ngủ trước mình. Mình hay ra ban công, nhìn khung cửa sổ đã tắt đèn và đóng cửa, thầm chúc em ngủ ngon và đừng mơ ác mộng. Thương em lắm! Thiên thần bé nhỏ! Đừng thấy cô đơn giữa ngôi nhà trống trải, vì đơn giản có anh ở bên em. Chỉ cách nhau một bức tường mà thôi!

    Mình cũng bắt đầu chấp nhận những thay đổi tích cực từ mẹ. Mẹ ăn diện hơn, chăm trang điểm hơn và chú ý đến kiểu tóc nhiều hơn. Vui thì có vui, nhưng vẫn cảm thấy có chút hụt hẫng khi mẹ “có việc về muộn, con ăn cơm trước” hay “trưa mẹ không về, con nhớ nấu cơm ăn”. Đôi khi mình đi học về muộn, thấy mẹ cặm cụi đứng bếp nấu cơm, mình nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống bàn rồi đến ôm vai mẹ. Mẹ giật mình cầm đũa gõ đầu mình mấy cái. Mình luôn muốn nói cho mẹ nghe tâm sự của mình. Những mong muốn từ sâu trong trái tim. Ước gì mình có đủ dũng khí để cầm tay mẹ một lần. Bảo rằng: “Nếu có ai đó có đủ yêu thương làm bàn tay này ấm hơn, thì mẹ hãy giữ lấy người đó nha mẹ! Mẹ đừng nghĩ cho con nhiều nữa! Con đã lớn rồi!”. Nhưng không được! Có lẽ mình vẫn còn chút trẻ con, còn chút ích kỉ mà muốn giữ mẹ làm tài sản riêng.

    Vì ở một mình, nên Vi rất hay kiếm trò nghịch phá. Có lần trèo sang, đi xuống cầu thang mà thấy em với Ki đang đuổi nhau quanh nhà. Em mặc quần short ngắn và áo đá bóng của mình, buộc túm lên gần ngực hở hết cả rốn, tay cầm chổi lau nhà, nhúng nhúng vào chậu nước cho tung bọt lên rồi hất khắp nơi. Chơi xà phòng với chổi chán thì em với Ki bật nhạc sàn rồi cùng nhau …múa. Cho đến khi mình cười sặc sụa ở cầu thang Vi mới giật mình quay ra hét.

    - Hoàng đểu kia sang bao giờ mà em không biết thế?
    - Sang từ lúc em ngoáy mông ý
    - AAAA, anh nhắm mắt lại đi.
    - Nhìn thấy hết rồi, thấy cái rún lồi đầy ghét của Vi rồi.

    Vi lao ra chỗ mình, đè ngay mình xuống, lột áo mình lên bắt mình cho Vi xem rún trả đũa mới chịu tha. Sau đó em bắt mình lau nhà dọn nhà cho em để em ngồi vừa xem Tivi vừa ăn táo. Hic.

    Mình luôn chiều Vi hết sức. Thương em thiếu tình thương gia đình. Và cũng bởi mình tự thấy con gái vốn nhỏ bé và yếu ớt, đi ra xã hội bị xã hội đè đầu cưỡi cổ nhiều rồi, nên về nhà có cho con gái đè đầu cưỡi cổ mình một chút cho xả ức cũng không sao. Chỉ cần không hư quá là được. ^.^ . Vi cũng biết điều đó nên em ngoan lắm. Chẳng bao giờ em gây sự quá đáng với mình. Em có gây sự mình cũng bỏ qua mà dỗ dành, bởi ngoài mình ra, em có còn chỗ dựa nào nữa đâu.

    Mật độ mẹ ra ngoài chơi buổi tối ngày càng nhiều. Mình vẫn hay nhắn tin cổ vũ mẹ cho mẹ tự tin hơn kiểu “mẹ con hôm nay xinh lắm nhé!” hay “hôm nay mẹ mặc bộ váy đẹp đấy”, hoặc “mẹ cuốn tóc thành lọn đẹp đó nha”. Mình vẫn không quên nhắc mẹ nhớ giữ ấm và phải ăn no, không được ăn nhiều đồ có mỡ và ngọt gây hại cho người trung tuổi. Còn mình thì về nhà sớm, rẽ qua chợ mua đồ ăn tươi rồi trèo sang nấu cho Vi trước lúc em đi học về. Vi hay giở trò quậy phá, về nhà thấy mình là cầm chổi bắt mình giơ tay để em dắt lên công an vì tội đột nhập. Mỗi lần như thế mình lại giả bộ giơ tay lên trời xin xỏ.

    - Cháu xin cô Vi tha cho cháu một lần trót dại. Từ lần sau mò sang ăn trộm cháu sẽ cố gắng vơ vét và tẩu thoát trước lúc cô về. :v

    Em lại cười, người gì mà dễ cười không à. Chọc có một tí thôi là cứ lăn lóc ra đó. Vi cất cặp sách rồi vào tranh việc. Vi biết mình thương Vi, Vi hay nạt:

    - Ứ cho Hoàng thương nhiều đâu! Hoàng thương em ít thôi!
    - Ứ nghe làm gì được?
    - Không nghe đuổi ra đường luôn!

    Mình thích ôm Vi lúc Vi nấu ăn, nhìn bàn tay bé xíu cầm đôi đũa đảo đảo quanh chảo mà thấy buồn cười. Mình và Vi ăn cơm xong chạy ra đường chơi bóng đá với Ki chán mới về học bài. Cứ nhìn cái gốc cây xà cừ ngoài cổng là mình nhớ đến cái vụ sang nhà Vi đòi đèn tích điện rồi bị Vi đánh cho sưng mũi. Nhớ lại mà cảm giác như mọi chuyện như mới xảy ra hôm qua. Nhỏ hàng xóm mới tát mình hôm qua, mới gây chiến hôm qua, mới rút quần đùi của mình rồi nhét xuống ống nước hôm qua.

    - Hoàng lại thế rùi nè!
    - Sao cơ?
    - Hoàng cứ nhìn gốc cây rồi đứng đờ người như thế người đi đường người ta tưởng Hoàng điên luôn á.
    - Hí hí, Vi điên!
    - Ơ, Hoàng bị dở à?
    - Không, Vi bị điên mà.Vi không tin à ?
    - Hoàng bị khùng thì có, Hoàng bị thần kinh
    - Trật tự đi không người ta nói cả 2 lũ điên giờ, đứng dịch vào đây anh ôm nào.
    - Không, không ôm người điên đâu !

    Vi nói vậy chứ mình biết Vi cũng nhớ da diết những kỉ niệm của ngày mới quen lắm. Em cũng cứ đứng dụi đầu vào ngực mình rồi cùng nhìn vào gốc cây như mình thôi. @.@

    Buổi sáng mình và Vi vẫn thường đợi nhau đi học. Mình bảo mình chở đi bằng xe máy nhưng Vi nhất định đi bus để trên đường đi bộ Vi còn nhặt nắp chai.
    Đi bus thì gặp lắm thứ kinh khủng lắm. Sáng sớm đi ít người không sao. Chiều về mới sợ. Chen chúc, móc túi. Có lần Vi bị một thằng sờ mông mà không làm gì được vì xe quá đông nên không biết chính xác thằng nào sờ em. Điên lộn cả tiết. Còn có thằng trộm láo tới mức nó móc túi sách của Vi lấy điện thoại, túm được tay nó rồi, nó quay lại nhe răng cười bảo : ‘‘Tao bị AIDS giai đoạn cuối, mày không bỏ ra tao xiên cho phát chết queo giờ’’. Bó chym luôn ! Lúc ấy chỉ biết thả tay cho nó chạy chứ làm được gì nữa. Ngậm ngùi trong cay đắng. Từ vụ ấy mình nhất quyết đưa em đi học bằng xe máy. Chứ ngày nào cũng đối mặt với cái lũ dê xồm bóp zú sờ mông vẹo hông vuốt má với cả trộm cắp móc túi siđa thì mình bục tim mà chết mất.

    Chiều về đi qua chợ lòng vòng mấy hàng bia nhặt chục cái nắp chai đem về cho em đỡ nhõng nhẽo. Chỉ vì mấy cái nắp chai thôi mà cứ hành mình suốt. Ngày đi nhặt rồi đủ nắp thì lại lấy đinh với búa đục lỗ xâu dây. Bắt tội mình đủ thứ. Mà không biết em định xâu dây nắp chai cho đến bao giờ. Nhiều lúc chỉ muốn túm đống dây đi bán sắt vụn lấy tiền mua quần đùi. Thi thoảng ngồi nghĩ thấy sợ. Mình thắc mắc không biết có phải cứ thui thủi một mình nên em mắc chứng tự kỉ không, chứ cứ nhìn cảnh em ngồi góc nhà lựa nắp chai rồi đục đục xâu xâu xong lấy bút gõ keng keng thấy ghê ghê. Nhiều đêm mình còn mơ thấy cảnh em đội nón, răng sún, mũi nhọn như phù thủy, ngồi gõ nắp chai mà sáng dậy toát cả mồ hôi. Nhưng nhìn những dây nắp chai em sơn đủ các màu treo cửa sổ cũng thấy hay hay. *_*

    Yêu Vi, những thói quen sinh hoạt của mình thay đổi đã đành, ngay cả những cử chỉ nhỏ cũng vì em mà thay đổi theo. Trước kia chưa có bạn gái, cũng không bạn bè tụ tập nhiều, cái điện thoại của mình chỉ để mẹ liên lạc, báo thức, xem giờ nên đi ngủ mình vẫn vứt chỏng chơ ngoài bàn học. Giờ đây yêu em, tay mình cũng nào cũng giữ điện thoại khư khư. Đi ngủ mình vẫn nắm chặt điện thoại trong tay và đặt lên ngực, chỉ lo đêm em có chuyện nhắn tin cho mình mà mình không biết. Mọi người không biết cảm giác một người con gái sống trong một ngôi nhà ba tầng to và rộng nó có nhiều thứ đáng lo như thế nào đâu. Vi lại nhát ma nữa, nhà vệ sinh ngay trong phòng mà có đêm em nín nhịn cho tới sáng mặt trời mọc mới dám đi giải quyết, còn nếu bức quá không thể nhịn được thì em phải gọi mình sang trông phòng, bật điện tưng bừng, bắt mình phải hát bài ‘Bức thư tình đầu tiên’ cho đến khi em vệ sinh xong mới được đi về. *3* . Có đêm mình sang, vừa ngồi hát vừa ngủ gật, em bị đau bụng mãi không thấy ra, mình thì cứ nghêu ngao câu hát đến lệch lạc cả nhạc, sai cả lời : ‘‘Và anhhhhhhhh… Sẽ là người đàn ông cụa đời emmmmm. Anh đá mơ về, ngôi nhà và những đứa trẻ. Vì yêu em, ngày mai anh sẽ vững bước trên con đường dài. Em có nghe ? Mùa đông như ngọn đèn vàng…. Anh nhớ emmmmm. Anh nhớ ẻm emmmmmm…. Hát mãi không thấy Vi ra, mình mệt quá trèo lên giường ngủ luôn. Sáng dậy mơ màng, thấy mình đang nằm ôm em, em chui vào lòng mình ngủ ngoan như mèo con. Cảm giác ấm áp khi yêu chẳng có ngôn từ nào miêu tả được nhiều. Em trao tặng cho mình biết bao nhiêu điều đặc biệt. Yêu thương, ấm áp, niềm tin, cố gắng, mục đích sống tốt hơn… Và nhất là mình thấy mình to lớn, mạnh mẽ và trưởng thành lên rất nhiều khi mình chăm lo che chở được cho em – thiên thần nhỏ ! Khoảng thời gian ấy, những cảm xúc tinh khôi và trong trẻo ấy, mình tự hứa sẽ ghi nhớ mãi trong tim, để sau này mình sẽ thủ thỉ cho những đứa con của mình nghe, rằng mẹ yêu của con đã tặng bố những món quà đặc biệt như thế nào, rằng bố đã yêu mẹ con nhiều ra sao. Nhưng sẽ vẫn nghiêm khắc với chúng nó. ‘‘Bố chỉ kể thế thôi, chứ cấm đứa nào yêu sớm. Phải học hành cho có tương lai. Đứa nào không nghe lời bố đấm phát chết luôn !’’. *MẶT NGẦU* B-)
    ------------------------
    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    -----------------------

    CHAP 2
    Khoảng thời gian êm đềm nhất của mình và Vi kéo dài gần một năm bốn tháng, chúng mình sát cánh bên nhau, chia sẻ cùng nhau mọi niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Vi hay trèo lên tầng thượng ngồi khóc một mình mỗi khi em tủi thân. Mới đầu mình không biết điều đó. Đến một lần lên phơi quần áo, bắt gặp em ngồi khóc. Mình sợ tới mức chẳng cần biết phải làm gì, trèo sang ngay với em. Em khóc nhè cũng không sao, nhưng nếu khóc thì phải gục vào ngực mình khóc chứ mình không cho khóc một mình. Ngày hôm ấy mình mải dỗ em nên bỏ quên quần áo trong máy giặt cho đến hai ngày sau thối um lên và bị mẹ chửi gần chết (‘._.)Mình cứ nghĩ, mình và Vi sẽ hạnh phúc, sẽ yêu thương nhau như thế mãi mãi, sẽ luôn cầm tay nhau đi trên mọi ngả đường, sẽ luôn gục vào nhau những khi mỏi mệt. Nhưng trong cuộc đời chẳng mấy khi đoán trước được điều gì. Như một chiếc cốc thủy tinh đẹp đẽ người ta đặt trong hộp kính, rồi cũng có ngày nó sẽ bị lấy ra lau chùi để rồi lỡ tay đánh rơi nó. Nó vỡ ! Tan vụn ra thành ngàn mảnh nhỏ. Có cố gắn lại cũng chỉ còn những vết nứt xấu xí.Khi mình hoàn thành xong kì học thứ 4, kết thúc năm thứ 2 Đại học, Vi bắt đầu bước vào kì thi Đại học đầy áp lực của thời học sinh. Mình luôn cố bên em, cố an ủi động viên em vượt qua tất cả. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu bố đẻ em không tìm đến và ngỏ lời đón em về nhà nuôi nấng. Đối với mình, vốn dĩ đã bỏ rơi 1 đứa trẻ từ thời bé dại thì tốt nhất đừng có tìm lại. Hàn gắn cái thứ tình thương mong manh đó làm cái gì ? Khi trong lòng đứa trẻ đó hầu như không có một chút ý niệm rằng tình thương đó có tồn tại hay không. Vi luôn tin rằng chú Tùng là bố của em và Vi cũng chỉ coi mỗi chú Tùng là bố chứ không có chỗ cho người đàn ông nào khác thay thế. Nên khi có một người bố khác đến tìm. Điều đó khiến mình, khiến em choáng váng.

    Mình vẫn nhớ như in hôm đó vào ngày chủ nhật thứ 3 của tháng Năm. Một bác trung niên, mặt khá hiền hậu và trẻ, bấm chuông nhà Vi. Không đợi Vi chạy xuống mở cửa, lúc ấy mình đang xới đất cho mấy chậu cây cảnh ở sân. Mình chạy ra hỏi (hơi vô duyên). Mình bảo :

    - Bác là ai ? Bác tìm ai ạ ?
    - Cháu cho bác hỏi đây phải nhà Thi Tùng không ?
    - Dạ phải nhưng chú Tùng và cô Thi không có nhà.
    - À không, bác tìm con bé con cơ.
    - Con bé nào hả bác ?
    - Ừ, thế phải con gái Thi tên Vi không cháu ?
    - Dạ phải. Nhưng bác tìm Vi làm gì ạ ? Cháu là… anh Vi ạ !
    - Cháu anh em bên nhà cô Thi à.
    - Vầng.

    Hỏi nhiều quá nên phát bực luôn. Mình mới hơi cáu, hỏi thẳng :

    - Thế cuối cùng bác tìm Vi có việc gì ạ ? Cô Thi nhờ cháu trông nom Vi nên có gì bác cứ bảo cháu
    - À thế à may quá. Thế cô Thi gọi báo cho cháu là bác đến chưa ?
    - Rồi ạ, nhưng mà cô không nói lý do bác đến là gì. Cô bảo cháu cứ hỏi bác. – Mình biết đéo gì đâu nhưng mà chả hiểu sao lúc ý mình lại nói dối thế nữa *3*
    - Ừ, bác đến nói chuyện rồi đón Vi về nuôi.

    Trời ơi, sao lại đón Vi về nuôi là nào ? Chả hiểu gì cả. Lúc ấy đầu óc mình choáng váng. Vi chạy xuống mở cửa. Mình suýt nữa lao vào đẩy em vô nhà. Giây phút ấy mình sợ bố đẻ của em còn hơn chú Tùng.

    - Sao lại thế hả bác. Vi đâu phải trẻ mồ côi ?
    - Con đấy hả Vi ?

    Bác ấy không trả lời mình, mà nhìn Vi hỏi em. Vi có vẻ đã biết trước sự có mặt của người đàn ông này, nên em không sợ hãi hay bất ngờ gì. Em cứ lẳng lặng, cứ chấp nhận thôi. Còn mình thì chả hiểu gì cả. Hóa ra chuyện em sẽ bị bố đẻ đến đón đi em đã biết từ trước rồi. Mẹ em và em đã nói chuyện từ trước rồi. Nhưng em không hề cho mình biết. Mình nhớ tới hồi sinh nhật mình vào cuối tháng Tư. Em tự tay làm quà, làm bánh ngọt cho mình. Đêm sinh nhật em thủ thỉ rằng. ‘Nếu một ngày nào đó em rời xa nơi đây, thì Hoàng phải sống tốt thật tốt nhé !’. Lúc ấy mình đang lạc trong hạnh phúc và những ảo tưởng xa vời nên chẳng chú ý gì đến những tâm sự của Vi hết.

    Vi xin phép mình rồi cùng người đàn ông lạ vào nhà nói chuyện. Đột nhiên mình nhận ra rằng dù có yêu một cô gái nhiều đến thế nào, mình cũng không thể hiểu hết cô ấy đến tận cùng. Sẽ có một ngày cô ấy làm những việc mà mình không thể đoán trước được. Mình ngơ ngác như một tên ngốc. Cảm giác y như lúc Vi cứ thân thiết với tên Chó Có Lát mà bơ mình. Nhưng vấn đề này hoàn toàn nghiêm túc hơn. Quyết định của em, suy nghĩ của em ra sao mình cũng không biết. Tự nhiên nhảy đâu ra một người bố đẻ đến tìm con gái. Mình có cảm giác ai đó vo tròn mình thành một viên đạn rồi kẹp vào súng chun bắn vút đi. Chới với…

    Mình giận Vi. Tất nhiên! Mình cư xử trẻ con quá so với tuổi 21. Nhiều khi mình cũng thấy mình suy nghĩ như thằng trẻ ranh. Nhưng mình thực sự bực. Cứ thấy mình như con rối. Vi có chuyện gì tại sao không cho mình biết? Trong khi tất tần tật những cảm xúc, những nỗi buồn nhỏ như con dĩn mình cũng kể em nghe, nghe em khuyên nhủ, nghe em an ủi. Còn em thì sao? Em không nói với mình, đành vậy. Nhưng liệu em có im lặng với tất cả mọi người xung quanh? Em có thể tâm sự với Linh, hoặc hơn nữa, tâm sự với Nhật chẳng hạn. Mình quay cuồng trong những suy nghĩ vớ vẩn, những cơn ghen tuông vô lý.

    Ngày thứ nhất giận nhau, mình không tắm, không thay sịp.

    Ngày thứ hai giận nhau, mình không ăn, không cạo râu, không tắm tiếp.

    Sau ba ngày không đưa em đi học. Em cũng im ỉm không thèm hỏi han gì mình. Càng ức!

    Tối ngày thứ tư. Nghe thấy tiếng ceng ceng của những dây chuông gió nắp chai. Mình gạt bỏ hết mọi tự ái, trèo sang nhà em. Em vẫn ngồi lọt thỏm sau khung cửa sổ, đôi mắt buồn nhìn vào khoảng thênh thang trước mắt, tay cầm bút vô thức gõ vào những dây nắp chai. Nhìn thấy mình, đôi mắt em như lóe sáng. Em nhảy cẫng lên chạy ra. Hành động tự phát ấy khiến mình bật cười. Sau rồi em nhớ ra là hai đứa đang giận nhau. Mặt em nghiêm lại hỏi:

    - Hoàng sang đây làm gì?
    - Sang tát cho Vi một phát!

    Nói xong mình làm luôn. Tát nhẹ vào má Vi một cái. Vi ôm má nhăn nhó rồi lao vào ôm chặt mình. Em ôm chặt lắm. Hai tay thắt lấy ngực mình gần như nghẹt thở.

    - Hoàng như bị điên ý, sao đụng tí là Hoàng giận thế?
    Mà sao… Hoàng hôi thế hả?

    Ừ, bốn ngày không tắm không thay sịp sao chả hôi. Vi nhăn hết cả mũi lại rồi cấu mình. Mặc kệ, hôi gì thì hôi. Ngửi hơn năm nay rồi còn chê. Mình lại kéo Vi vào lòng rồi nạt em:

    - Thế sao? Giờ có định kể chuyện cho anh nghe không?
    - Thì có gì đâu. Bố muốn đón em về ở cùng ông. Vậy thôi.

    Bố á? Sao nghe nó xa lạ thế. Sao nghe nó dễ dàng thế. Đồ bỏ đi rồi quay về nhặt lại là sao ? Mình gần như phát điên lên. Bố đã đéo giỏi kiềm chế cảm xúc mà sao có lắm chuyện khiến bố đau đầu thế. Mình muốn bóp cổ Vi lắc lắc đến khi em lè lưỡi chết tươi thì thôi. Sao em vô tâm vô tình đến như thế được ?

    - Vi sẽ làm gì ? Vi sẽ làm gì ?
    - Em về sống với gia đình bố chứ làm gì ?
    - Trời ơi, anh không thể sống được nữa rồi. Anh đi chết đây.
    - Mẹ em bắt em Hoàng ạ… Mẹ bảo về bốnuôi ăn học Đại học. Mẹ không nuôi được nữa…

    Loại mẹ gì thế này? Càng ngày càng ghét. Mình làm bộ đập đầu vào tường, nhưng thực tâm muốn đập mạnh 1 phát cho tóe máu ra, để cho Vi tỉnh ngộ. Cho Vi đừng có hành động bất chấp hậu quả như thế nữa. Đã biết bố Vi là người như nào đâu. Không phải nói chứ ức chế bỏ bà ra. Tự nhiên sống một mình sung sướng tự do không thích lại cứ thích sống với gia đình người khác. Tuy bố đẻ của em thật. Nhưng người ta có gia đình riêng. Có một vợ, một con gái. Mình không đồng ý, có chết cũng không đồng ý cho Vi chuyển về ở với bố đẻ. Không nói được Vi, mình thất vọng bỏ về nhà. Thôi thì mặc em. Muốn đi đâu thì đi. Kệ xác.

    Bên mình những ngày buồn chán chỉ còn thằng Hưng. Nó vẫn thường vò rối hết đầu mình lên rồi chỉ cho mình những cái mình sai và đúng. Nó bảo : ‘Mày yêu Nhíp mà chẳng hiểu cho em nó tí nào. Có chắc chắn là Nhíp muốn đi không ? Hay vì một lí do nào đó ? Cái đéo gì chả có hai mặt. Tao nói thật chứ thấy Linh cứ lủi thủi một mình ở một cái nhà rộng như thế tao xót bục cả ruột ra ý. Ở thế chả mấy tự kỉ với tâm thần mà chết. Mày có lo được cho người mày yêu 24/24 không ? Thôi chấp nhận đi. Xa nhau một thời gian xem thế nào. Bố Vi muốn đền bù cho con gái thì để ổng thể hiện.’

    Ừ, thì đành nghe vậy. Cứ như một cơn ác mộng quét qua và làm mình đổ mồ hôi ướt đậm lưng áo. Mỗi ngày tan học sớm, mình bảo Hưng đèo mình qua nhà bố đẻ Vi để mình nghe ngóng tình hình. Sau vài ngày tìm hiểu thì thu thập được mấy thông tin không được hay ho. Ngôi nhà em sắp chuyển đến ở nằm trong ngõ 90 của phố Chính Kinh. Nhà có người già – ông nội Vi – 80 tuổi. Quên chưa kể, bố em tên Hà, mẹ kế tên Hảo, còn em gái cùng cha khác mẹ em tên Vân. Mất mấy chục nghìn ngồi ăn bánh khoai mí cả trà đá cho bà bán hàng mới moi móc được một lô một lốc những sự thật khủng khiếp của gia đình này. Nào là bố chồng chửi con dâu, con dâu đánh bố chồng, vợ chửi chồng, chồng chán vợ, con cãi bố như chém chả, cãi mẹ như băm viên… Đùa chứ phát hốt luôn. Lại thêm lí do khiến mình phản đối kịch liệt chuyện Vi chuyển đến ngôi nhà ấy.

    Về đến nhà, thấy cô Thi đang nói chuyện với Vi ở sân. Thái độ giữa hai người không được thân tình cho lắm. Có vẻ căng thẳng, Chán chả muốn quan tâm. Mình đi vào nhà thấy mẹ đang nằm xem Tivi. Mẹ bật volume to ầm ỹ cả nhà. Mình đang bực sẵn chuyện của Vi, bực lây sang cả chuyện dạo này mẹ hay đi chơi mà không quan tâm đến nhà cửa nên hơi sẵng giọng :

    - Mẹ ! Mẹ bật loa tivi to thế ?

    Mẹ mải ngồi tính toán sổ sách nên không nghe thấy. Trên tay mẹ có mấy con chữ số. Lạ! Mẹ mình vốn là người có trí nhớ siêu phàm. Thế mà không biết từ bao giờ mẹ đã phải ghi vội những dòng số lên tay để khỏi quên như thế kia. Mình càu nhàu về tiếng Tivi vài câu, câu thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba. Mẹ chẳng phản ứng gì. Bực quá. Mình lại gần và gắt mẹ. Mẹ giật nảy người rồi quay ra, trông mặt mẹ lúc ấy rất tội:

    - Hở? Hoàng hả? Về bao giờ thế? Nãy giờ mẹ không nghe thấy!

    Là MẸ KHÔNG NGHE THẤY! Mình thần người lại, run rẩy, chân tay như nhũn hết ra. Lúc ấy mới nhớ, mẹ đã quá 40 rồi! Vậy mà có ngày nào mẹ thảnh thơi chưa nhỉ? Mình chỉ thấy mẹ đi hết con đường này đến con đường khác, mệt quá thì nằm nghỉ, rồi lại đi, chưa thấy mẹ giành ra một ngày, hay một giờ nào đó thôi, để đi mua sắm những gì mình thích, hay đi chăm sóc sức khỏe. Mẹ thường bảo mình nắn chân cho mẹ, thế là mẹ được nghỉ ngơi rồi.

    Mẹ mình có đôi mắt nâu và buồn! Bà ngoại bảo mắt mẹ nhiều nước, có cười tươi đến mấy thì đôi mắt ấy vẫn không chịu nghe theo, vẫn cứ buồn đến dài dặc cả đường chân trời. Mẹ hay cười, vậy nỗi buồn, cất hết vào trong mắt, nên lúc nào cũng chực rơi ra ngoài. Mình không rõ trên đời có bao nhiêu người phụ nữ khổ, nhưng chừng ấy năm tháng, mình đứng đằng sau nét mặt tươi cười hiền hậu, biết rằng, mẹ là người phụ nữ đáng thương nhất trong cuộc đời mình. Từ ngày xưa trở lại, từ ngày xa vọng về . . . Mỗi khi mình ngồi nắn chân cho mẹ, mẹ nằm nhớ lại thời thơ ấu, mẹ mới rùng mình vì những lần suýt mất mạng. Mình bị cái bệnh hay mưa trong lòng, mỗi lần ngồi nghe mẹ kể lại chuyện thuở mẹ còn thơ, mình cười ngặt nghẽo nhưng thực lòng đã ngập đến cổ, cái gì không biết nhưng thấy nghèn nghẹn và khó thở. Mười mấy năm đầu đời theo bà ra ruộng, đến giờ mẹ mới thừa nhận rằng mẹ rất sợ con đỉa, rất sợ. “Nhưng không làm thì chết đói con ạ”. Mình không hiểu tại sao mẹ vẫn cười được.

    Mẹ cười ngay cả khi đang rơi nước mắt. Những nỗi đau ngay từ khi mẹ còn nhỏ, không hiểu bằng cách nào, mẹ giấu đi được hết, lúc nào cũng lạc quan, nhìn đời bằng con mắt tĩnh thủy nhưng ko nhòe đi một li nào cả. Mẹ tự tô cho dòng thời gian của mình đủ thứ màu. Đó là màu xanh của những cánh đồng, màu vàng của mặt trời ở đằng đông, màu xám của những con đường, màu hồng trên gò má, màu đỏ của những giấy khen mà mỗi năm mình đều cố gắng nhận được, . .. màu nào cũng vui, duy có màu đen, mẹ cho rằng đó là màu đêm khi ngủ thôi, nên không tính. Mình đã từng có những khoảng thời gian màu xám, nhưng rồi tôi thấy mình vô lý, cuộc sống của mình so với cuộc đời của mẹ, quá khập khiễng cho một phép tính lớn hơn nhỏ hơn những buồn phiền đau khổ, vì cớ gì mình lại như vậy. Kể từ ngày hôm ấy, mình hiểu ra, mình phải cười, bằng nụ cười của mẹ. . .

    Mình nhận ra rằng những đứa con không bao giờ yêu mẹ đủ được như lời chúng nói. Và càng thảm hại hơn, mình nhận ra mình là một đứa con tồi tệ. Mẹ đã đi được nửa đường đời, mỗi ngày lại xa mình thêm một chút, chỉ một chút đến nỗi dường như vô hình, nhưng mười, hai mươi năm, mình đã thấy nó hiện hình rõ ràng ra đấy. Mình rất sợ quay đầu nhìn lại những gì đã qua, nhưng hôm nay, bão lòng trong đã tràn ra ngoài, khi mình thấy những gì mình đã làm, và đã không làm. . .

    Mỗi buổi sáng mẹ dậy sớm để mình được ăn cơm mẹ nấu trước khi đi học, bữa sáng có cả tình yêu của mẹ, vậy mà mình vẫn bỏ dở bát cơm khi dậy muộn, vẫn thỉnh thoảng làm cháy hay khê mặn bữa tối cuối ngày giành cho mẹ. Mẹ nếu ăn cơm nguội thì sẽ bị nghẹn, nhưng mình vẫn thường xuyên xao nhãng khi nấu, để rồi mẹ vừa ăn vừa uống nước. Nhưng mẹ vẫn cười tươi. Mẹ có thói quen từ những ngày nghèo khổ xưa kia, luôn chọn cho mình phần ngon nhất trên con cá, bỏ xương cẩn thận, vậy mà mình không nhớ nổi mình đã gắp thức ăn vào bát cho mẹ lần nào chưa.

    Mỗi lần xa nhà, mẹ luôn là người gọi về cho mình trước, trở về, mình đã không biết mẹ mệt như thế nào, vẫn cười khì khì khi mẹ đặt vào tay bát cơm và nói “vắng mẹ có mấy ngày mà sắp chết đói rồi con ơi”. Mẹ vẫn canh cả đêm khi mình ốm, xoa dọc sống lưng và áp má vào trán mình. Mẹ ốm, bóp trán cho mẹ, mình thấy mồ hôi mẹ rịn ra hai bên thái dương ngay cả trong mùa đông, nhưng mẹ kêu mình ra ngoài cho mẹ ngủ, mình cũng tin và đi ra ngoài. Huhuhu… :’(

    Mình chỉ biết cằn nhằn khi mẹ bỏ quả táo ra khỏi tủ lạnh vào một ngày oi bức, mình sợ chúng bị hỏng mà không hề để ý rằng mẹ không ăn lạnh được. Mình đã không ngẩng đầu lên khi mẹ đưa cho cốc nước mỗi tối khi tôi làm bài tập. Chỉ có một lần ngoảnh lại thấy ánh mắt đầy yêu thương kì vọng, mình chờ mẹ ra ngoài, không hiểu vì sao trang vở mờ hết chữ. Đã hơn một lần mình gắt lên, cãi lại khi mẹ hiểu lầm, không giải thích và bỏ đi. Mình đã không nghĩ rằng cả đêm đó mẹ không ngủ được, buồn vì “Tại sao không để cho mẹ hiểu con”. . .

    Dạo gần đây mẹ luôn mở Ti vi rất lớn, mình khó chịu và tự hỏi tại sao mẹ lại thích ồn ào như vậy. Phải đến hôm nay mình mới nhận ra, những thứ mình còn thấy rõ ràng, thì mẹ đã không còn thấy rõ. Mình chỉ biết đặt ra câu hỏi, mà không biết rằng nếu để tâm một chút thì tất cả những câu hỏi đó phải được trả lời bởi một người con. Mình luôn đòi hỏi mẹ phải hiểu mình, nhưng mình đã hiểu mẹ được mấy phần hay là không gì cả? Mình là một đứa con hư, dù mẹ luôn ở trong tâm trí, trong trái tim mình, tràn ngập cả tâm hồn, đến mức tới bây giờ mình vẫn không thể cho ai bước chân vào nơi đã giành cho mẹ.

    Mẹ rất hay mắng, nhưng một lần mẹ nói “Mẹ mệt quá rồi không có sức mắng mày nữa đâu”, mình mới biết không phải nghe những lời chê trách mới chính là nỗi đau. Chỉ có mẹ có thể làm mình khóc, nhưng trước mặt mẹ, mình thậm chí không dám trùng khóe mắt.

    Có một lần từ rất lâu, bố còn ở nhà, bố say rượu, bố đánh mình. Mình khóc trước mặt mẹ, và mẹ đã không ngại ngần tấn công người làm mình đau, dù có bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Mẹ sống nhân hậu, vị tha và nhẫn nhịn, nhưng vì mình, mẹ có thể thay đổi con người trong phút chốc.

    Và hôm nay, mình cũng lại chạy nhanh hết mức lên phòng, dù mẹ gọi sau lưng, để mẹ không thấy được phút mình yếu lòng. Mình thấy hận bản thân mình, mình thấy mình là lý do rút ngắn hạnh phúc hiếm hoi của mẹ, thật thà trong lúc này, những nỗi buồn Vi đem lại đã nhạt nhòa đi gần hết. Nó có gì đáng để buồn không? Khi em đã lớn, đã tự quyết định được cuộc sống của chính em. Mình chỉ muốn đâm nát cái sự vô tâm đáng chết trong trái tim mình thôi. Mình lại nghĩ đến những lời của mẹ mỗi khi thấy mình ủ ê: “Đừng làm sao con nhé, mẹ chỉ sống vì con thôi”. Mẹ sống vì mình, còn mình, sống vì mẹ được bao nhiêu phần? Phải nhìn thấy mẹ dụi đầu vào lòng bà ngoại mới biết mẹ cũng luôn cần có mẹ, phải hét lên thì mới biết mẹ đã không còn nghe rõ. Mình học hành hay thành công để mà làm gì khi mình còn chưa tốt nghiệp mẫu giáo lớp học YÊU MẸ. Bão tố trong lòng xin hãy cuốn đi những lỗi lầm, những vô tâm mà trước nay đã đồng hành cùng mình, để mình có thể yêu mẹ, như mẹ đã yêu. . .

    Rồi sẽ đến một ngày mẹ nhờ bạn xâu kim, rồi nhờ bạn đọc cho một tờ báo, đừng cắm đầu làm cho xong lần, hãy ngẩng lên, nhìn người mẹ của mình. Ánh mắt mẹ, ôm lấy bạn, nhưng trong đó, là nỗi niềm tâm sự giản đơn, mẹ cần chăm sóc. HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ!!!

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 3. Kỷ niệm của mẹ.

    Mẹ mình sinh ra ở cao nguyên Ba Vì. Hồi nhỏ mẹ vẫn thường cắt trụi đầu đi đá banh với lũ trẻ hàng xóm. Mẹ cá tính và mạnh mẽ từ lúc bé xíu. Ngoại kể có một lần đi lùa bò về chuồng, mẹ trượt chân rơi xuống hố nước sâu. Hôm trước trời mới mưa nên nước dưới hố dâng cao, ngập đến cổ. Mãi tới khi trời tối không thấy con gái về, ông ngoại mới cầm đèn pin đi tìm, thấy mẹ bì bõm dưới hố nước, ông chĩa đèn xuống hỏi:

    - Làm gì dưới đó hả Út?
    - Dạ con bơi oạp oạp…

    Ông lấy gậy kéo mẹ lên. Về tới nhà rét run cầm cập vì đã ngâm nước hàng tiếng đồng hồ. Bà ngoại lấy khăn ủ ấm cho, vừa lau tóc bà vừa hỏi:

    - Thế út làm thế nào mà không bị chìm thế?
    - Con cứ bơi thế này, thế này…

    Mẹ nằm lăn ra sàn nhà vẫy vẫy tay chân tả cho bà xem. Cả nhà cười rụng cả rốn, còn mẹ thì mếu máo mãi vì lạnh.

    Tính cách mẹ bây giờ, và tính cách mẹ ngày còn nhỏ vẫn vậy. Vẫn mạnh mẽ và …trầm. Mẹ bảo, mẹ gặp bố khi mẹ mới 18, mẹ xuống Sài Gòn học Kế toán. Gặp nhau lần đầu là bị tình yêu sét đánh luôn. Thảo nào mà tới giờ tóc bố mình vẫn còn xoăn xoăn chỗ thái dương. Hồi ý bố hay gọi mẹ là “Cô bé chăn bò”. Người ta nói tình yêu sét đánh dễ tan dễ vỡ cấm có sai. Bố mẹ mình đã có thời gian sống chết vì yêu. Lúc ngoại không cho cưới vì đi xem bói người ta bảo không hợp tuổi, bố mẹ còn dốc hết tiền tiết kiệm mua vé máy bay đi bụi hàng tháng trời. Thách thức ông bà được một thời gian thì ông bà đành lòng cho cưới. Nhưng cuối cùng cũng chỉ sống bên nhau được gần 6 năm thì tan, mỗi người mỗi ngả. Kỷ niệm ngày xưa có đẹp như thiên đường, khi chia ly chỉ còn là hạt cát. Đôi khi bắt gặp mẹ ngồi lau lại ảnh cưới, ngó vào đôi mắt bần thần màu nâu ướt, mình cũng phần nào hiểu được trái tim một người phụ nữ sau một hôn nhân đổ vỡ. Mình tin đã có thời gian bố mẹ rất hạnh phúc, cùng nắm tay đi chung một hướng, nhìn về một phía, bước chung một đường. Mình không biết lí do gì khiến một tình yêu đẹp lại có một kết thúc buồn như thế. Mà rõ ràng nhìn ánh mắt của hai người, mình tin chắc trong ấy vẫn chan chứ tình yêu thương. Tình yêu, lại có nhiều mảng màu khó hiểu đến thế sao?

    Vi chuyển nhà vào một ngày mưa tầm tã. Nói phét thế thôi chứ tháng Năm làm gì có mưa ^_^. Nắng chang chang à! Mình buồn lắm. Thời gian cuối cùng em còn ở gần mình, mình đèo em đi chơi khắp nơi. Hồi ấy Vi còn bị đứt tay do làm cá bị trượt đường dao khía vào tay. Vết thương khá sâu. Xót ơi là xót. Chở Vi đi chơi, mình không cho em để tay vào túi áo mình vì sợ mỗi lần mình cử động sẽ khiến em đau tay. Em thường mắng mình là nếu cứ yêu em nhiều như thế em sẽ hư cho mà xem. (Và quả là sau này lời nói đó thành hiện thực). Nhưng lúc ấy mình mặc kệ. Bên Vi, mình quên hết tất cả mọi thứ, chỉ cố làm sao cho em được thoải mái, không nghĩ ngợi gì. Bố Vi đến chuyển đồ cho em nên mình không giúp gì được cả. Một phần là ngại, một phần không thích!

    Đôi khi, mình ghét tuổi trưởng thành. Bởi khi mình lớn, có những nỗi buồn, những khoảng lặng nặng nề không thể gọi thành tên.

    Vi chuyển đi, một tuần sau có một đôi vợ chồng (chắc mới cưới) chuyển đến. Lúc ấy mình mới hiểu ra lý do cô Thi bảo em đến ở với bố. Mẹ chứ căm không tả được. Tách đôi uyên ương này để bán nhà cho đôi uyên ương khác. Càng ghét người đàn bà này bao nhiêu, mình lại càng xa lánh bố bấy nhiêu. Chỉ thấy tội Vi thôi. Xách vali đến ở với người lạ. Chẳng biết có ai yêu thương chăm sóc cho em như mình không.

    Cùng thời gian em chuyển đi, mình có quen một bé học khóa dưới cùng trường, tên Quỳnh, nhà ở Minh Khai, cũng khá xinh. Quen trên một diễn đàn văn học thôi. Thấy bé đó hay đi comment ở các truyện ngắn, mình lại hay có cảm tình với cô bé yêu văn chương, mình add làm friend. Lúc đầu cũng bình thường. Mình hay viết blog, làm thơ linh tinh, bé ấy cũng hay vào nhận xét nên mình quý. Quen nhau được một thời gian, con bé nhắn tin hẹn mình đi chơi, đưa bé đi Đinh Lễ mua sách. Ừ, đưa đi mua sách, nghe cũng nuột. Nhận lời luôn. Thế là hai đứa hẹn nhau thứ 7. Chiều thứ 7 mình nhắn tin bảo Vi:

    - Vi ơi cho anh đi chơi mí giái, ý nhầm, mí gái nhóe!
    - Gái nào? Mới xa em mà đã có gái rồi.
    - Đứa em anh quen trên mạng, nó đi nhờ ra Đinh Lễ mua sách. Anh trong sáng lắm Vi đừng lo!
    - Thế anh đã thay sịp chưa? Không là người ta ngửi thấy mùi chồn hôi người ta chạy mất dép
    - Đùa chứ sao Vi cứ trêu thế, thay hôm kia rồi! :v
    - *khóc thét*

    Chọc Vi một lúc rồi mình sửa soạn đi. Bình thường đi chơi với Vi cũng không chăm chút lắm. Nhưng nay đi chơi với gái lạ, mình chọn cái áo đẹp nhất, vuốt vuốt thêm tí keo tóc cho bảnh bao, hĩ hĩ. 2h chiều mình đến Minh Khai, đến địa chỉ em gái ý cho rồi đứng đợi. Em ấy bảo đúng 2h em ấy ra ngõ mà mãi không thấy đâu. 2h30’ mình bấm số em ý gọi. Giọng một người phụ nữ lạ vang vang trong điện thoại như phim kinh dị. “Thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được…”. Thôi rồi!!!! *3*. Bị cho leo cây rồi. Mình cố đứng đợi đến 3h30 vẫn không thấy bóng dáng gì. Bực thật. Tốn công thay sịp thay áo mới, lại còn vuốt cả keo bọt mà bị lừa.

    Quay về nhà, mình vòng qua phố Chính Kinh vào nhà Vi. Thấy Linh đang đứng đợi Vi ở cổng.

    - Ê bà nội. Bị Hưng bỏ rơi hay sao mà lại sang làm phiền Vi nhà anh
    - Ai thèm. Vi bảo em đưa Vi lên Đinh Lễ mua sách! (Ôi mẹ ơi, chả nhẽ Vi định đi theo dõi mình à)

    Lúc Vi ra, nhìn thấy mình, Vi trợn mắt lên hỏi:

    - Ơ sao em tưởng Hoàng đi mua sách mà
    - Vi định đi theo chứ gì?
    - Hư, ai thèm. Em lên phố chơi. Mà sao… Nhìn Hoàng khác thế này? Mà mùi gì hôi thế nhỉ? Ặc, mùi keo bọt hết hạn, kinh quá!
    - Cái gì? Hoàng hôi nhà mình dùng keo bọt á? ))))))))))))))) Ngửi như mùi mỡ lợn thối ấy.
    - Ô dm em chứ thích dìm hàng anh à? =3=

    Linh cứ bò ra yên xe đạp cười rũ rượi. Còn mình lúc ấy công nhận cũng ngượng. Chuối mắn thế không biết. Vi cứ dí mũi vào người mình ngửi rồi bảo may mà hôm nay bị gái cho bữa thất hẹn chứ gặp mình 1 lần nó không dám gặp lần 2 mất. Mà làm gì hôi lắm, mình thấy bình thường mà :’(

    Hôm ấy đưa Linh và Vi đi lên phố mua sách, ăn kem Tràng Tiền, ăn sữa chua mít… Linh vô tư lắm, chẳng ngại gì, thấy Vi khoác tay mình Linh cũng chạy sang bên kia khoác giống Vi. Rồi cả ba đứa trêu nhau cười ầm ỹ trên đường. Lúc ấy mình mới nhận ra rằng chỉ những người con gái đã thân quen từ lâu mới có thể đem lại niềm vui và sự thoải mái thôi. Nghĩ lại lúc sửa soạn đi gặp em Quỳnh Minh Khai mà sao thấy sến súa thế. Lại còn nghĩ xem mình sẽ nói những chuyện gì và làm cái gì xong rồi đi đâu. Hại não quá.

    Vi chuyển đến nhà mới đã hơn một tuần, em cũng có vẻ không buồn phiền hay kêu ca nhiều lắm. Em bảo bố Hà rất thương em. Mẹ Hảo thì cũng chưa thể hiện thái độ gì quá đáng. Đứa em tên Vân thì đi du lịch tháng sau mới về. Chỉ có ông nội em là hơi khó tính và hay kiếm chuyện với mẹ Hảo em thôi.

    - Nhưng mà bố mẹ em không thương nhau mấy đâu. Hôm em về nấu cơm với mẹ Hảo. Mẹ bảo em trông nồi cá rồi mẹ ra ngắt rau muống. Lúc bố Hà ra bảo mẹ: “Em nhặt rau phí thế, nhặt thêm ít gốc nữa đi”. Thế là mẹ hằm hằm làm tiếp. Rồi sau bữa cơm có hai đĩa rau muống, một đĩa rau toàn ngọn non để trước mặt mẹ, còn 1 đĩa rau nhặt toàn gốc để trước mặt bố. Thấy mẹ làm thế em sợ quá không dám nói gì. Bố cắm cúi ăn cũng không nói câu nào. Ông em thì vừa ăn vừa lườm. Đó là bữa cơm đầu tiên em ăn cùng cả nhà. Từ hôm ấy bố Hà toàn về muộn, em ngồi ở phòng thấy bố về thì xuống hâm lại cơm nóng ngồi cùng ăn với bố. Thế là tùy nghi di tản Hoàng ạ. Bữa cơm chẳng mấy khi cả nhà ngồi ăn cùng nhau.

    Nghe Vi kể mà thương em khủng khiếp. Đó là nhịp sống của người thành phố sao? Mình lâu nay cũng thèm khát khủng khiếp những bữa cơm gia đình quây quần. Những tưởng em về với bố được hưởng những cảm xúc mà bấy lâu nay em không có. Vậy mà cũng không được. Bất công quá. Không có Linh ở đây mình đã ôm em vào lòng rồi. Linh nghe thấy thế cũng rớt nước mắt. Khổ thật. Trong số mấy đứa, có mỗi thằng Hưng là gia đình ấm êm hạnh phúc. Bữa cơm đầy đủ mỗi trưa mỗi tối mà suốt ngày nó kiếm cớ ra ngoài chơi để không ăn cơm nhà. Người ăn không hết kẻ lần chẳng ra. Đời cứ buồn cười thế đấy.

    - Thế mày có chịu được cái nhà đó không? Không thì về ở với tao? – Linh ủ ê rủ rê.
    - Chịu cái gì cơ? Đối với tao như thế quá tử tế rồi. Có nhà để ở có giường để nằm, có cơm để ăn. Tao còn mong muốn gì thêm nữa.

    Vi im lặng một lúc, rồi nói tiếp:

    - Với cả, tao còn có mày, có anh Hưng, có Hoàng ở bên mà. Mày thấy ai hạnh phúc như tao chưa? Tao quá sung sướng ý chứ!

    Nghe xong mình mới Linh muốn ứa nước mắt. Nhìn nhau một lúc xong ba đứa ngồi chúm chụm lại mới nhau, ôm nhau sụt sịt thút thít khóc như lũ rồ. Hic. Mình là con trai nhưng cứ thấy con gái khóc là ăn vạ theo. Chả được cái tích sự gì cả. *3*

    Chiều tối mình đưa Vi về nhà. Vi hát bài Until you suốt trên đường đi. Mình lẩm nhẩm lời bài hát rồi hát theo. Cảm giác ấm áp và hạnh phúc tràn ngập từng vòng bánh xe.

    - Vi nhớ ăn nhiều nhé, cho béo nhé. Anh không thích ôm người gầy đâu.Nhớ mà. Bố cũng bắt em ăn nhiều mà!
    - Bố thương Vi không?
    - Thương lắm Hoàng ạ. Bố bảo có em mỗi tối ăn cơm cùng bố cũng vui…
    - Ừ, thế Vi thương bố không?
    - Em… Em đang cố gắng Hoàng ạ!

    Cố gắng để yêu thương. Vi có khái niệm hay thật. Cũng phải thôi. Thật khó để mở lòng với một người bố dường như đã không tồn tại trong bao năm qua. Mình lại hát tiếp. Thôi thì cứ để Vi được sống trong cuộc sống thuộc về em, được đi trên còn đường chỉ dành riêng cho em. Gia đình mới không hạnh phúc cho lắm, nhưng em vẫn chấp nhận, bởi đối với em như thế đã là quá đủ rồi. Nó ấm áp hơn rất nhiều những ngày tháng lủi thủi với con chó em nuôi từ bé, những ngày lặng gió ngồi bên cửa sổ gõ keng keng những dây nắp chai mình xâu cho em.

    - Vi nhớ nhà cũ không?
    - Dạ… Nhớ nhiều lắm Hoàng à!
    - Ừ. Anh mang dây nắp chai về treo khắp phòng anh rồi. ^_^ Hôm nào Vi về, lên phòng anh ngồi là hết nhớ ngay!
    - Mẹ bán nhà rồi đúng không Hoàng?
    - Ừ, có một cặp vợ chồng chim lợn chuyển đến.
    - Ha ha, sao lại chim lợn?
    - Họ trêu nhau hú hét trong nhà suốt ngày. Tối qua hú đến mức mẹ anh giật mình đánh vỡ cả bát cơm
    - Hoàng điêu lắm. Em chẳng tin đâu!
    - Ờ, Vi cứ không tin đi. Hàng xóm quanh nhà mình phải mua một đống bông tai về dùng dần kìa.

    Vi cười. Nụ cười trong trẻo vang vọng mãi sau lưng. Chở Vi đến cổng, em ôm nhẹ mình một cái rồi chạy vào nhà. Nhìn theo bóng dáng em, nhỏ thó như con mèo con, tim mình đập mạnh từng hồi. Thương em lắm, em ngây thơ, em rồ dại. Em vừa đóng cổng vừa vẫy vẫy tay chào mình. Quay xe đi về, lòng nhẹ tênh tênh.

    Mẹ hôm nay về sớm, mình vào nhà đã thấy mẹ nấu cơm xong.

    - Hoàng à? Ăn cơm đi, mẹ ăn rồi!

    Mình đơm cơm ra bát tô rồi lấy thức ăn đầy bát, vào phòng ngồi ngắm mẹ và ăn. Mẹ dọn dẹp lại phòng ngủ, cất bớt đồ đạc thừa thãi vào thùng các tông bỏ lên kho. Mình nhìn quanh mà giật mình. Trời ơi, đã đến lúc thật rồi sao? Mẹ đã cất ảnh cưới vào thùng. Đã đến lúc cất đi những quá khứ cũ để đón nhận những món quà tương lai đem đến sao? Mình nghẹn ứ cơm ở cổ. Dù biết trước nhưng vẫn thấy hụt hẫng.

    - Hoàng này!
    - Dạ!
    - Lát cài cho mẹ ít nhạc không lời vào điện thoại nhé!
    - Dạ. Mẹ mang đây con cop cho!

    Cầm điện thoại mẹ chạy lên phòng. Buồn thê thảm. Có quá nhiều điều mới xảy ra với mình vào cùng một lúc. Mình không đủ sức để đón nhận sự đổi thay bất chợt như thế. Mở máy mẹ ra. Mình tò mò bấm vào hòm tin nhắn. Ngập tràn tin nhắn của một người đàn ông lạ, không phải của bố mình.

    ‘Mai 6h anh đón Ngọc nhé !’
    ‘Tối anh về qua đưa Ngọc về luôn nhé !’
    ‘Ngọc ăn cơm chưa ? Có ăn nhiều như anh đã dặn không ?’

    Nhiều lắm ! Những tin nhắn yêu thương trong suốt thời gian vừa qua. Dường như mẹ không xóa tin nào. Mình lặng lẽ lưu lại số người đàn ông ấy. Sẽ có lúc mình cần phải gặp người đàn ông này. Người ấy sẽ là người đàn ông thứ hai mình phải gọi là …BỐ !

    Vi gọi điện. Mình nói alo một cách méo mó. Vi nhận ra ngay rằng mình không ổn.

    - Hoàng sao thế ? Nói em nghe ?
    - Vi ơi. Hình như mẹ anh… có người yêu!
    - Trời ạ! Hoàng choáng à?
    - Ừ… Vi không thấy bất ngờ à?
    - Không thấy gì cả? Vì mẹ chúng mình cũng là người mà…

    Ừ. Mẹ cũng là người! Mình chào Vi rồi cụp máy, cắm thẻ nhớ cop cho mẹ những bài hát hay. Mẹ cũng cần phải yêu. Mẹ cũng cần hạnh phúc. Phải không mẹ? Mình lần mò đọc nốt đống tin nhắn mà mẹ còn giữ. Mẹ giữ được cả tin nhắn của bố hồi hai người còn yêu nhau. Bao kỉ niệm của một khoảng thời gian dài, mẹ cất vào điện thoại. Có lẽ sẽ bị xóa trong những ngày sắp tới. Chợt có hai tin nhắn mà khiến mình đọc xong không cầm được nước mắt. Hai tin nhắn cùng một nội dung, mẹ gửi cho hai người đàn ông trong cuộc đời mẹ. Cho bố cũ, và cho bố tương lai của mình:

    ‘Anh à! Em làm vậy liệu có lỗi với Hoàng không?’

    Mình cầm điện thoại mà vai mình rung lên. Không có lỗi đâu mẹ à! Không có lỗi gì cả. Đã đến lúc mẹ phải sống cho mẹ rồi.

    Mình cầm điện thoại nhảy tưng tưng xuống cầu thang. Mẹ vẫn đang dọn dẹp. Mình thò đầu vào gọi mẹ.

    - Mẹ ơi xong rồi này!
    - Ờ, để trên bàn cho mẹ!
    - Mẹ ơi!
    - Hở?
    - Hì hì..
    - Thằng này nó lại lên cơn điên rồi!
    - Hê hê. Mẹ có cần con giúp gì không?
    - Không! Để tao yên.

    Để yên thế nào được. Mình nhảy vào dọn dẹp phòng giúp mẹ. Thỉnh thoảng lại với tay chọc vào sườn mẹ phát. Mẹ giãy nảy lên vì buồn rồi chửi mình vang nhà. Ha ha. Mỗi đứa con, dù lớn đến mức nào, đều trở về thời bé thơ. khi được chơi với mẹ!

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 4:

    Sáng sớm hôm sau không có tiết học nào ở trường nên mình ngủ nướng thêm một chút. Đang ngủ ngon thì em Quỳnh gọi vào máy mình. Buồn ngủ quá nên chỉ nghe loáng thoáng em xin lỗi vì hôm trước lỡ hẹn gì gì đó. Ừ, tính mình phổi bò, có gì quên ngay nên tha thứ. Cụp máy! Lúc sau em ý lại gọi. Lần này tỉnh rồi nên ngồi hẳn dậy nghe xem em bé nói gì.

    - Anh ơi, em đang ở Láng Hạ mà quên ví nên không có tiền xe bus, anh đến đón em về được không ạ. Em không biết nhờ ai!

    Mặt mình lúc ý ngu hệt như cái icon này luôn: . Trông cũng xinh xắn thế, thiếu gì người nhờ mà lại gọi mình – người chưa gặp bao giờ? Nghe giọng nhỏ này cũng thấy khốn khổ quá, thôi thì lụi hụi dậy thay quần áo đi đón ẻm về. Vi mà biết vụ dại gái này mình bị xé thịt chấm muối ăn sống là cái chắc. s

    Đi ra Láng Hạ, lòng vòng gọi điện mãi mới nhìn thấy em ý ở chỗ rẽ sang Thái Thịnh. Lần đầu tiên gặp, bị vẻ đẹp của em ý làm mờ mắt. Cao khoảng 1m6 (móa, cao bằng mình luôn), da trắng, tóc đuôi gà. Số mình tèm nhèm mà gặp toàn gái xinh. Em ý cười với mình. Ôi… @.@

    Đèo em ý về nhà, em ý chỉ đường lung tung phèng cả, chả hiểu em ý cố ý hay vô tình mà quên đường về, cứ chỉ rẽ chỗ này rồi lại gào lên “ố ố không phải anh ơi, quay lại, ngõ kia mí đúng”. Đi lòng vòng mãi, mình cáu nên hơi gắt:

    - Em ơi thế cuối cùng em có biết đường về nhà em không?
    - À đúng đúng rồi, lần này chắc chắc đúng anh ạ, anh rẽ ngõ này!

    Rẽ vào, đi vòng vèo lúc nữa, dừng đúng cái chỗ vừa đi qua lúc nãy. Mình thề luôn không hiểu em ý troll mình hay kiểu gì. Em ý xuống trả mũ bảo hiểm rồi cười tươi cảm ơn mình. Ừ thôi kệ. Quay xe đi về thì em ý lại kéo lại.

    - Ơ anh ơi, anh cho em vay 50k được không? Lúc nãy mẹ cho em tiền đi đường nhưng em làm rơi ở đâu mất rồi ý!

    Biết làm nào giờ? Chả nhẽ mình lại không cho? Mình rút ví ra thì trong ví toàn tờ 100k. Em ý lại bảo:

    - Anh cứ đưa cho em rồi em chạy về nhà lên phòng lấy tiền trả lại anh!

    Em nó đi rồi, mình mới ngớ người, ở nhà có tiền sao lại phải vay mình? Đợi em ý mãi không thấy ra. Gọi điện thì lại “thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”. ((( Mình chả hiểu gì luôn. Phóng xe đi về vừa đi vừa cấu vào sườn xem có phải mình đang mơ không. Sáng sớm bị gái gọi rồi lòng vòng hết sạch bình xăng, hết cả tiền điện thoại, bị rút ví mất 100k. Chẳng phải tiếc tiền, nhưng thấy khó hiểu. Cuối cùng thì em Quỳnh như thế là thế nào? @.@ Suy nghĩ mãi mà vẫn… không hiểu! s

    Về nhà mình gọi điện hỏi thằng Hưng. Nó cười sằng sặc chửi mình ngu. Mình biết làm sao. Thấy mình cũng cứ ngơ ngơ kiểu gì ý. Lần đầu tiên gặp kiểu con gái này. Từ hồi yêu Vi, em chưa nhờ vả mình bất cứ cái gì, chưa bao giờ ngửa tay vay tiền mình. Mà vốn dĩ mình với Quỳnh mới quen, đã biết gì về nhau đâu. @@

    Buổi tối mình đang loạn hết cả đầu thì thằng Học gọi. Nhấc máy lên nghe, cáu sẵn nên chửi luôn:

    - Đm mày gọi cái gì đấy? Tao đang đi ỉa!
    - Ờ, Hoàng hả?
    - Ừ bố mày nghe đây!
    - Ơ phải Hoàng cháu bà Thanh không?

    Nghe thấy giọng khác khác, mình chột dạ:

    - Đúng rồi, ai vậy?
    - Bác Oanh bố Học đây!

    Thôi bỏ mẹ rồi *3*

    - Dạ cháu nghe ạ!
    - Cuối tuần này mày có về quê không bác nhờ tí?
    - Cháu có thể ạ. Có việc gì thế bác?
    - Bác nhờ mày xem hộ cái máy bơm ý mà. Bác không có thời gian lên thành phố, máy bơm nhà hỏng rồi không có cái gì bơm nước vào ruộng.
    - Dạ để mai cháu đi xem rồi cuối tuần cháu mang về cho bác.
    - Ờ mày cứ xem giá rồi bảo lại bác, bác gửi tiền xuống cho

    Giật cả mình. Làm mình toát cả mồ hôi. Chắc bác không nghe thấy mấy câu đầu mình chửi. Vừa lấy giấy chùi đít xong thì bác lại gọi.

    - Dạ cháu nghe ạ!
    - Hoàng ơi bao giờ mày về quê?
    - Ô đmm Học à? Cuối tuần tao về!
    - Mày về nhanh lên. Em Thu bỏ tao yêu thằng khác rồi.
    - Cái gì? Mày nói cái gì thế?
    - Mấy hôm nay nó toàn đi chơi với thằng Mạnh Đồng, đéo đi với tao nữa.
    - Thằng Mạnh Đồng là thằng bỏ mọe nào? s
    - Thằng xóm bên, nhà nó bán kẹo lạc. Nó hay đem kẹo lạc đến lớp cho con Thu ăn nên con Thu đi chơi với nó. Tiên sư bố con tham ăn. (((
    - Cơ mà tao về thì làm được trò trống gì?
    - Mày mang cái gì hay hay về cho tao, có cái gì hay hơn vợt muỗi không? Để tao dụ dỗ Thu về

    Mình còn biết nói gì nữa. Cả mình và thằng Học cùng vướng vào vấn đề gái gú. Mệt bã người. Cười mỏi hàm với thằng Học thì em Quỳnh buzz một cái giật mình tí ngã ngửa.

    - Anh ơi!
    - Ơi! (Vẫn tức)
    - Em xin lỗi, hôm nay về đt em hết pin mà mẹ em lại sai em đi công chuyện gấp nên không ra trả tiền anh được!
    - Ừ không sao em! (Mai em nhớ mang trả anh là được rồi =3=)
    - Anh đang làm gì đó ?
    - Anh học bài!

    Nói thế rồi mà nhỏ này vẫn kiếm chuyện để nói suốt cả buổi tối. Mình im một cái là lại buzz ầm ỹ lên. Em ý đòi nói chuyện, trong lúc nói chuyện thì toàn khoe khéo rằng em ý hát hay, học giỏi, được thầy yêu bạn mến, 12 năm học phổ thông đều được làm lớp trưởng. Bỏ mọe, mình bao nhiêu năm tự ứng cử vào vị trí tổ trưởng mà lớp éo cho. Kể ra làm gì cho bố ganh tỵ hả trời. :’((( Mãi đến lúc mình buồn ngủ quá rồi mà em ý vẫn nhiệt tình chat chit, mình đành mặt mo bảo thôi anh out anh đi ngủ sáng mai còn đi học. Em ấy mới hẹn mình chiều mai gặp nhau trả tiền. Mình đồng ý luôn. Thôi cứ đòi 100k về đã. Tiền là tiền mẹ cho chứ có phải tiền mình làm ra đâu mà vung vãi được.

    Sáng hôm sau đi học gần 5 tiết. Trưa về ăn cơm, mẹ hỏi :

    - Cuối tuần Hoàng về quê à ?
    - Dạ mẹ ! Chiều con đi xem máy bơm rồi cuối tuần mang về cho bố thằng Học.
    - Máy bơm cũng đắt tiền phết đấy, tí mẹ đưa tiền cho mà đi mua. Rủ thêm bạn đi cho nó đỡ hét giá.
    - Dạ !

    Ăn cơm xong lên phòng thì Linh gọi cho mình, giọng nghe quan trọng lắm :

    - Anh Hoàng ơi, con Vân em của Vi đi du lịch về rồi. Có vẻ như là tình hình Vi không ổn lắm !
    - Cái gì ? Không ổn lắm là sao ?
    - Chả biết ! Nghe nói là hai chị em nhà nó đã choảng nhau mấy lượt rồi đấy !
    - Cái gì ? Thế Vi có bị làm sao không ?
    - Làm sao ? Con kia bị làm sao mới đúng ý. Cứ thế thì chả mấy mà bị đuổi ra khỏi nhà. Chiều nay anh có rảnh không ?
    - Không. Chiều nay anh… phải đi có việc cho mẹ rồi. Tối nhá !
    - Ừ, tối trà đá nhé ! Ngồi ngay chỗ chợ Thượng Đình cho gần nhà Vi.
    - Ok !

    Hic, sao lắm chuyện xảy ra thế này. Mình mò mẫm tra google xem có đồ chơi gì đẹp không, mua về cho thằng Học đòi lại tình yêu, tra cả giá máy bơm nước rồi đọc thêm mấy bài báo người ta viết về gia đình để tối có kinh nghiệm khuyên nhủ Vi. Khoảng hai giờ dắt xe ra đường. Mẹ cho tiền, cầm đi cứ thấy sợ sợ. Chẳng mấy khi mình có tiền triệu trong ví. Qua chỗ Minh Khai đón em Quỳnh, lần này mình cẩn thận gọi từ trước chứ không để đến lúc đến ngõ nhà em lại không liên lạc được thì nhục. Lần này thì điện thoại đổ chuông, mừng húm. Em ý hớt hải trong điện thoại.

    - Anh Hoàng ơi em đang ở Nguyễn Thái Học, anh đến đón em nhé !

    Cái con bé này nó bay được hay sao ý. Cứ đi tứ tung khắp nơi xong bắt tao đến đón. Vãi ! Lại vòng xe sang đường Nguyễn Thái Học, em ý đứng ở bến xe bus chỗ gần Văn Miếu. Mình cũng kiểu ham gái xinh, nhìn thấy em ý tươi tắn quá, sáng lòa quá, lại mờ mắt *3*. Em ý rồi rít rủ mình đi cafe tâm sự, ừ cũng đi. Nhẩm tính tiền mẹ cho thừa cũng nhiều, một bữa cafe cũng không sao. Phi lên quán cafe Ngô Văn Sở ngồi. Nói chuyện với em Quỳnh cũng thấy hợp. May mà hôm nay mình ăn mặc cũng chỉnh tề chứ không đi cùng hotgirl ngại lắm. =3=. Nói chuyện mãi không hết, lúc ấy ham nói ham vui mà quên mẹ mất vụ đòi nợ 100k, cũng không để ý luôn là em ý gọi đến mấy cốc sinh tố và bánh ngọt. Giờ nghĩ lại thấy con bé ăn uống như trâu luôn. Tổng thiệt hại hết gần 300k. Mình trả chứ ai. Ngồi đợi con bé trả chắc cũng nhục méo mặt. Nhưng do nói chuyện vui và hợp nên mình cũng có cảm tình, không tính toán gì. Đi lòng vòng lên hồ nữa, em Quỳnh đòi chụp ảnh với mình kỉ niệm. Ờ, nghe cũng hợp lý, chụp luôn. Chụp mấy cái liền. :v

    Cuối cùng đến lúc đèo em ý về. Đang nghĩ thôi thì cũng tiêu hết cả tháng tiền tiêu vặt rồi, chẳng đòi em ý tiền nữa, có 100k cứ đòi nhằng nhặng thì không đáng mặt đàn ông. Tự nhiên em ý hét lên đằng sau lưng mình :

    - Thôi chết rồi anh Hoàng ơi, em làm rơi mất điện thoại con bạn em rồi, huhu
    - Hả cái gì ? Như nào ? Em làm rơi ở đâu ?
    - Em để trên bàn ở quán cafe lúc nãy mình ngồi, không biết người ta có giữ lại cho mình không.

    Thế là lại quay lại quán cafe, lúc ấy gần 4h chiều rồi, kiểu này không kịp về mua máy bơm cho bác Oanh mất. Mình dừng xe dưới cổng quán để em ý chạy lên hỏi nhân viên. Lúc sau em ý chạy xuống bảo người ta không thấy, sau khi bọn mình đi có người đến ngồi bàn đó luôn, chắc là người ta lấy rồi. Em Quỳnh nước mắt ngắn dài. Mình vốn thương người (nói đúng hơn là ngu và dại gái), nên mình mới thỏ thẻ :

    - Thôi anh có mang tiền đây, em cầm mua cái khác mà đền bạn em, rồi hôm khác trả anh là được !

    Em ý nhỏ nhẻ gật đầu, cảm ơn rối rít. Thế là đi tong cái máy bơm. :’( Nghĩ đơn giản là trông em ý cũng ăn mặc hàng hiệu, sang trọng, mặt mũi không đến nỗi nào. Chắc cũng không đến nỗi con nhà mất dậy đi lừa đảo lấy tiền. Đưa em ấy về nhà rồi đi về. Lúc về một mình suy nghĩ lại mới thấy mình ngu chứ. Kể chuyện này cho thằng Hưng thì nó chửi cho muối mặt. Ai ở trong hoàn cảnh của mình mới hiểu được cho mình. Quỳnh rất xinh, cao ráo trắng trẻo, nói chuyện tử tế, ra dáng con nhà lành, gia đình giàu có. Còn mình thì nói thật cũng ngố, thật thà, tin người. Nên mới xảy ra những chuyện đáng trách như thế. Vừa đi về vừa hát vu vơ cho đỡ buồn. ‘‘Tiền là tiền nhiều khi không mà có, tiền là tiền nhiều lúc có như không, này em yêu ơi em đẹp lắm biết không, ánh mặt trời chiếu sáng tâm hồn anh…’’

    Mình đâu biết rằng, đây là điểm khởi đầu cho những khó khăn và nước mắt trong chuyện tình của mình. Chỉ một sự vô tình nhỏ mà cũng kéo theo lắm thứ….....

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 5.

    Chuyện tình của mình và Vi bắt đầu đi đến giai đoạn khó khăn và đầy thử thách. Mong mọi người chia sẻ cùng mình chứ đừng chửi rủa hay trách móc mình nữa. Xin hãy thứ tha cho một thời vụng dại…

    Xâu chuỗi lại hết tất cả các thứ, mình nhận ra mình còn quá non nớt và thiếu suy nghĩ. Cũng chẳng trách ai được, có lẽ do mình ngờ nghệch, nghĩ ai cũng như mình mà chẳng biết được xã hội này lắm loại người lắm. Tối ngồi ăn cơm với mẹ, mẹ hỏi mình mua máy bơm cho bác Oanh chưa. Mình cắm cúi ăn, trả lời nhỏ tí.

    - Dạ con mua rồi mẹ ! Nhưng con để ở nhà thằng Hưng vì nhà nó gần đấy. Còn thừa mấy trăm tí con đưa mẹ.
    - Không cần đâu. Cầm mà tiêu
    - Dạ !

    Hic, nản không tả luôn. Ăn xong lên phòng chuẩn bị đi trà đá với Vi. Gọi cho Vi thì thấy em tắt máy. Hoảng hồn. Sao lại tắt máy thế không biết. Mình gọi cho Linh thì Linh không nghe. Đang hoang mang thì thằng Hưng gọi mình.

    - Mày đang ở đâu đấy ?
    - Tao ở nhà !
    - Xuống mở cổng cho tao !

    Lạ thật, tự nhiên Hưng tìm đến mình làm gì. Chạy xuống mở cửa cho nó vào nhà. Nó lạnh lủng đi lên phòng. Mình theo sau. Vào đến phòng nó vứt cái điện thoại xuống cho mình xem. Mở album ảnh ra thì toàn là hình mình đi với em Quỳnh, ngồi café, chụp ảnh trên hồ. Choáng váng. Mình hỏi thằng Hưng:

    - Sao mày lại có những cái này?
    - Linh bảo tao chiều hẹn mày đi bàn chuyện của Vi. Mày bảo mày đi công chuyện cho mẹ. Cuối cùng là Linh với Vi gặp mày đi công chuyện với mẹ nào đây này

    @.@ Chả biết làm thế nào. Mình ngồi xuống kể tỉ mỉ cho thằng Hưng nghe, từ khi quen em Quỳnh cho đến chiều nay. Nó vừa chửi mình vừa ôm bụng cười trong khi mình chẳng thấy có cái quái gì buồn cười ở đây cả. Mình thật sự lo Vi giận mình. Trong đống ảnh mình vừa xem, gần như là hình thân mật như một đôi đang yêu nhau. Trong tình yêu, điều mình lo sợ nhất là khiến cho Vi buồn, thất vọng. Và hình như mình đang làm điều đó thì phải. Vi tắt máy rồi, có muốn giải thích thế nào cũng không được nữa rồi.

    - Linh bảo lúc Vi bắt gặp mày như thế, Vi như đóng băng luôn. Chết mẹ mày đi thằng ngu
    - Thế giờ tao phải làm thế nào?
    - Đéo biết, kệ mẹ mày! )))))
    - Đê ma ma thằng chó ghẻ. Cứu tao ! :’(
    - Thế nhà mày có gì ăn không ?
    - Có táo với Thanh Long
    - Mang hết lên đây, tao ăn xong tao mới thông minh ra mà nghĩ kế cho mày được.

    Lúc này đầu óc rối tung rồi. Cứ nghe theo lời thằng Hưng cun cút. Cho đến khi nó ăn hết cả đống táo và thanh long thì nó phán với mình một câu thế này :

    - Giờ mày sang gặp Vi đi, tao ở nhà đợi mày !
    - Mày dở à ? Gặp Vi tao biết nói gì giờ ?
    - Thì giải thích cho Vi hiểu !

    Ngồi thừ ra khoảng 10 phút, mình quyết định sang nhà Vi. Hưng ở nhà nhờ Linh nhắn Vi ra cổng đợi mình. Mình đến đã thấy em ngồi ở bậc thềm chung cư gần đấy. Em vẫn nhỏ bé như thường ngày. Muốn lao đến ôm em nhưng tâm lý của người có lỗi nên mình không dám.

    - Anh đến rồi đây!
    - —
    - Vi ơi anh này!
    - Hoàng gặp em làm gì?
    - Vi khóc đấy à?
    - Không!
    - Anh đến để giải thích cho Vi hiểu
    - Giải thích chuyện chiều nay anh đưa mẹ đi công chuyện à?

    Mình bắt đầu kể, từ chuyện hôm trước hẹn Quỳnh cho đến hôm nay lý do vì sao đưa Quỳnh đi chơi. Thật tâm mình không suy nghĩ gì quá nhiều, không nghĩ rằng chuyện này lại khiến Vi tổn thương đến mức đó. Vi ngồi im nghe mình, nhưng mắt em không nhìn mình một lần nào cả. Mình bắt đầu cảm thấy sợ.

    - Vi ơi, anh xin lỗi! Anh không cố ý nói dối Vi đâu! Cho anh xin lỗi!
    - Hoàng đừng nói gì nữa cả. Em lên yume xem hết những tin nhắn của Hoàng với người ta rồi. Những đêm Hoàng bảo em ngủ sớm để Hoàng ngồi chat với bạn ấy, Hoàng đưa bạn ấy về rồi còn cho bạn ấy vay tiền mà không mảy may suy nghĩ gì cả. Cho đến hôm nay em vô tình bắt gặp được Hoàng. Dù em không tin vào mắt mình, nhưng những hình ảnh ấy khiến em nhận ra nhiều thứ. Em những tưởng trong tim Hoàng chỉ có mình em, em những tưởng Hoàng khác những người đàn ông khác. Hóa ra em ảo tưởng thôi. Những đêm bị mẹ kế mắng chửi mà em không dám nhắn tin sợ Hoàng thức giấc. Hóa ra những lúc ấy Hoàng còn đang bận trò chuyện với người con gái khác, xinh đẹp hơn em, gia giáo hơn em. Vậy giờ em cho Hoàng tự do, Hoàng hãy đến bên người mà Hoàng thích. Từ nay Hoàng đừng quan tâm đến em nữa. Em căm ghét những ai làm em tổn thương. Đừng giải thích gì nhiều vì những gì em nhìn thấy đã đủ lắm rồi. Em về đây!

    Mình sợ hãi đến run người, Vi làm mình ngạc nhiên đến mức không tin vào những gì đang xảy ra. Mình trở nên hoảng loạn đến tột độ.

    - Vi ơi không phải như vậy đâu, anh với Quỳnh không phải như vậy
    - Đừng nói nữa, em không nghe!

    Vi giật mạnh tay rồi chạy vào nhà. Mình đã làm gì sai sao? Mình không nghĩ là những chuyện hiểu lầm như thế này lại xảy ra với mình. Là do mình vô tư, vô tâm quá mà không để ý đến em, nhưng xin em hãy để mình giải thích. Giải thích hết những bồng bột non nớt của tuổi trưởng thành, giải thích hết những cảm xúc bình thường của một thằng đàn ông mới lớn, giải thích cho em hiểu cái mối quan hệ chưa ra cái hình thù gì của mình và Quỳnh. Đến lúc này mình mới hiểu người con gái mình yêu mỏng manh, dễ vỡ và dễ tổn thương đến mức nào. Mình đứng chết trân dưới cổng nhà em. Em tắt máy nên chẳng thể làm gì được. Và mình đủ tỉnh táo để hiểu rằng bây giờ có nói gì, làm gì đều thừa thãi.

    Quay xe đi về, mình buồn tới mức không thể thở được. Tim đau nhức và đập loạn từng hồi. Gió thổi rít bên tai. Vang lại trong đầu mình những lời em nói. Vi ơi em hiểu lầm rồi. Nhưng anh biết làm thế nào để hóa giải tất cả những cảm xúc em đang chứa đựng trong lòng đây?

    Thằng Hưng vẫn ngồi chơi điện tử cho đến khi mình về. Thấy mình nằm vật ra giường. Nó quay sang hớn hở:

    - Sao rồi mày? Làm lành chưa?
    - Chia tay!
    - Hả cái gì? Như nào?
    - Vi bảo chia tay!
    - Cái gì? Mày đùa hay thật thế?

    Mình im lặng. Mình cũng ước gì chuyện này là đùa. Ước gì mình không dại dột mà nhận lời đi chơi với một người con gái khác. Tình cảm bao lâu nay của mình và Vi không đủ để níu giữ mình trước những cám dỗ chốc lát sao? Hoàng ơi, mày là thằng ngu, thằng thiếu bản lĩnh. Mày dại lắm. Mày bị thế này là cũng đáng rồi. Ngồi nói chuyện với Quỳnh à, ngồi tâm sự với Quỳnh à, rồi đưa Quỳnh đi chơi à, đưa Quỳnh tiền trong khi mày là thằng rẻ rách không một đồng xu dính đít. Mày chết mẹ đi Hoàng ạ.

    Thằng Hưng thấy mình như thế không dám nói gì, ra ban công gọi điện cho Linh hỏi tình hình. Nhưng Linh cũng không đoán được Vi sẽ làm thế, không nghĩ được Vi giận đến mức thế. Không ai hiểu Vi cả, kể cả mình. Câu Vi trách móc lại dội về chọc thủng óc: “Những đêm bị mẹ kế mắng chửi mà em không dám nhắn tin sợ Hoàng thức giấc. Hóa ra những lúc ấy Hoàng còn đang bận trò chuyện với người con gái khác, xinh đẹp hơn em, gia giáo hơn em…”. Mình buồn lắm nhưng không thể khóc. Thương Vi biết nhường nào. Những ngày qua em phải chịu đựng những gì? Mình cứ nghĩ mình đã hiểu Vi đến tận cùng, nhưng bây giờ mình mới biết trong tâm hồn của một cô gái trẻ có những góc khuất mà mình không bao giờ có thể chạm tới. Giá như những mối quan hệ cứ nguyên vẹn như trước khi người ta chưa phạm sai lầm.

    Nhưng dù có thế nào! Thì tình yêu của mình cũng không thể kết thúc như thế này được! Mình không thể để mọi thứ lụi tàn một cách lãng xẹt như thế.

    Điện thoại của thằng Học vang lên lúc mình đang vò đầu bứt tóc ở góc tường. Nản quá, bị lừa tiền đã mua được máy bơm đéo đâu mà gọi.

    - Cái gì đấy mày?
    - Mày ơi bao giờ mày về?
    - Tao đéo về nữa đâu mày đừng hỏi nữa
    - Ơ…
    - Ơ cái gì? Lúc khác tao gọi lại.
    - Sao mày lại thế? Thu đã bỏ tao rồi lại được cả mày nữa. Dm bố bủm rắm vứt vào mồm mày giờ. ((

    Nghĩ đến tình cảnh của thằng Học cũng không khá hơn mình là mấy, mình cố bình tĩnh lại nói chuyện.

    - Tao đùa thôi, cuối tuần tao về
    - Mày nhớ về đấy, giờ tao với thằng Đạo một phe rồi, quyết hạ gục thằng Mạnh Đồng
    - Mà thằng Mạnh Đồng nó như nào? Đẹp trai không
    - Đẹp cái cứt. Người gầy như que củi lại bẩn nữa. Mũi nó lúc nào cũng thò lò xanh rì nước mũi, nước mũi cứ chảy thành dòng xuống mồm là nó xịt một phát trở lại mũi. Ghê chết cả lên.
    - Thế mà Thu nhà mày cũng đi chơi với nó. Thôi mày quay sang yêu em Nhã đi.
    - Vì nhà nó giàu, lắm cái ăn. Em Nhã từ hôm bị tao quẳng xuống sân khấu nó thù tao rồi. Đợt sau Tết nó còn bảo anh nó đến véo tai cảnh cáo tao. Mày về làm Gia Cát Lượng cứu Dương Quá đi.

    Ôi chết mẹ mất, Gia Cát Lượng cứu Dương Quá. Thằng này xem nhiều phim nên loạn mẹ nó rồi. Mình đành ậm ừ an ủi nó rồi cụp máy. Trước khi kết thúc cuộc nói chuyện nó vẫn cố nhắn nhủ nốt:

    - Về đi tao giới thiệu cho mày thằng Hiếu Trí và thằng Thắng Hom mới chuyển đến làng mình. Chúng nó nhiều trò vui lắm!

    Lại là những lời hứa hẹn. Ước gì mình và Vi lại được trở về vùng quê bình yên ấy. Nơi chỉ có nụ cười, có những giọt mồ hôi vất vả nhưng ngọt ngào tình cảm và yêu thương. Thằng Hưng nói chuyện xong với Linh, đi vào phòng ngồi với mình. Nhìn mặt nó mình hiểu rằng nó cũng chưa nghĩ ra cách gì giúp mình cả.

    - Thôi ngủ đi đã mày! Đừng nghĩ gì nhiều. Đàn ông thường tình táo và thông minh hơn sau một giấc ngủ ngon!
    - —
    - Nghe bố đi. Đm cất ngay bộ mặt nhăn như củ súp lơ của mày đi. Nhìn nản đéo tả được. Đi ngủ!

    Cũng chẳng có tinh thần mà đi đánh răng rửa mặt nữa. Mình lăn vào góc giường ôm gối nhắm mắt lại. Cố ngủ. Phải cố ngủ để xua đi những suy nghĩ rối tung của mình lúc này.

    Vi à! Ngủ ngon em nhé! Anh xin lỗi !

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 6.



    Vi vẫn tắt mọi đường liên lạc với mình cả ngày hôm sau. Từ sáng tới tối mình mong chờ một tin nhắn nhắc nhở, nũng nịu, thông báo tình hình như mọi ngày. Chợt nhận ra mình yêu những tin nhắn bắt đi thay sịp của em đúng lúc 6h chiều hằng ngày như thế nào. Có lẽ trên đời này chỉ có mỗi em là người con gái duy nhất suốt ngày quan tâm chăm chút cho mình kể cả những việc tắm giặt đi ị đi tè trước khi ngủ. Ngoài em ra chắc chẳng ai yêu được thằng chân ngắn chim hôi như mình. Buồn ! :’(

    Lần này giận nhau, mình ngoan một cách tự giác. Đến giờ tắm là đứng dậy đi rút quần áo bật nóng lạnh tắm táp cạo râu đàng hoàng. Mình sợ nhỡ đâu đột nhiên em làm lành, em đến cổng gọi mình xuống. Em ôm mình rồi thấy mình hôi, em lại chửi ầm lên, chia tay tiếp thì cả đời này mình thề không mặc sịp nữa, đỡ phải thay.

    Em Quỳnh vẫn pm nhắn mình gặp nhau trả tiền. Mình hẹn em ý giờ rồi nhờ thằng Hưng đến lấy thì em ý lại chơi bài tắt máy. Làm thằng Hưng về chửi mình cả buổi chiều, rằng tại sao mình lại để con nhỏ mặt dầy đó lừa tiền, lại còn đưa nó đi cà phê bánh ngọt. Cuối cùng thằng Hưng bảo mình đưa pass nick Yume, pass yahoo để tối nay Hưng xử em nó. Mình thì chán sẵn, cứ cho nó muốn làm gì thì làm.

    - Mày làm nào đem cho tao 3 triệu về đây tao còn mua máy bơm cho bố thằng Học.
    - Đéo, tao đòi được trả mày 2 triệu tao cầm 1 triệu.
    - Ô đệch bạn bè khốn nạn *3*

    Thằng Hưng chỉ ở bên mình một ngày thôi. Tối trước khi nó về, nó bảo mình nếu cứ đợi Vi hạ nhiệt thì đến khi mình móm hai đứa mới trở lại bình thường. Thế nên tìm cách mà gặp Vi giãi bày mọi thứ đi rồi hai đứa thế nào thì kệ. Mình thấy cũng đúng. Tối ăn cơm xong mình đứng trước gương, nghĩ xem mai gặp Vi sẽ nói gì, hành động thế nào. Cứ lảm nhảm mãi như thằng rồ rồi nằm vật vã ra giường ôm lấy cái điện thoại vắng tin nhắn từ hôm qua. Chỉ đến khi mẹ mình gọi xuống giúp mẹ mình mới thoát khỏi cái đống suy nghĩ hỗn độn trong đầu.

    Mẹ nhờ mình xâu kim giúp mẹ, mẹ khâu lại mấy cái váy mùa hè. Nhìn mẹ cặm cụi, muốn giúp nhưng lại không biết khâu vá. Cứ ngồi ngó mẹ rồi thử cầm kim khâu khâu, lúc sau bị mẹ chửi um nhà lên vì tội khâu ngu, rúm ró cả váy của mẹ. Mình cười hề hề, gãi đầu bảo mẹ :

    - Mai con đưa mẹ đi đo kính nhé !
    - Thôi để hôm khác mẹ tự đi
    - Mẹ có người đưa đi rồi chứ gì, không cần con nữa chứ gì…
    - Ô cái thằng, nói linh tinh
    - Nói thật !

    Mẹ im lặng. Mình cũng im bặt. Tự nhiên thấy lòng trống rỗng. Thấy có cái gì đó xa vời. Lại là những khoảng lặng không thể gọi thành tên của tuổi trưởng thành. Đôi khi lại ào về ồ ạt, bức bối. Mẹ vẫn chăm chú khâu lại đường váy, đơm lại cúc, sửa lại những mảnh ren hoa trang trí. Không biết nói gì, mình tự nhiên buột ra một câu rất chuối :

    - Thôi bỏ đi mẹ, mai con đưa mẹ đi mua một đống váy mới !

    Mẹ bật cười, kiểu như thấy mình ngốc lắm ý.

    - Mua váy mới lấy đâu tiền giờ. Mày đã đi làm đâu mà có tiền đưa mẹ đi mua sắm.

    Nghe mẹ nói xong mình lại muốn khóc. Lại nghĩ về quãng thời gian mẹ gò lưng tần tảo nuôi một đứa con lớn bằng từng này. Mặt mình đần thối, ngồi nhìn mẹ. Lúc sau chẳng hiểu ức chế bức bối thế nào, mình bắt đầu ngồi kể lể cho mẹ nghe. Kể chuyện mấy nay mình bị em Quỳnh lừa như thế nào. Nếu là bình thường mẹ sẽ chửi mình té tát rồi đấy. Nhưng hôm nay mẹ chỉ im thôi. Mẹ bảo rút kinh nghiệm, xã hội nhiều loại người, mẹ còn gặp lắm đứa ranh ma hơn cả Quỳnh nhiều. Mẹ bảo mình mới chỉ đang là một con cá nhỏ, một con cá nhỏ liều lĩnh bơi giữa những ngọn sóng bạc đầu của biển rộng. Câu nói ấy khiến mình nhớ mãi cho tới tận bây giờ. Mẹ luôn ít nói, chỉ thể hiện tình yêu thương bằng hành động. Nhưng một khi mẹ khuyên bảo điều gì thì mình đều làm mình đơ người. Mình lại ngồi thừ ra như đống nhấm.

    Tối hôm ấy mình ngồi với mẹ cho đến tận khuya. Định nằm ngủ cùng mẹ như hồi bé luôn rồi ý, nhưng chẳng hiểu sao thấy cứ ngượng ngượng ^_^. Con với cái, hồi nhỏ quấn mẹ bao nhiêu thì lúc lớn xa cách bấy nhiêu. Mình lên phòng, ấn số em, em vẫn tắt máy. Mình gọi cho Linh hỏi lịch học ngày mai của em. Mình biết mình nên làm một điều gì đó để cứu vãn trước khi quá muộn. Có một điều lạ là cứ mỗi lần gần mẹ, mình lại cảm thấy mình trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mẹ như có một sức mạnh vô hình, thỉnh thoảng lại trao cho mình một ít, một tí tẹo thôi. Thế là đủ rồi.

    Sáng hôm sau thức giấc, mình lục tủ lấy cái áo sơ mi trắng đồng phục ra mặc. Mình quyết định đến trường gặp Vi !

    Kỉ niệm, như những viên kẹo ngọt, đem lại ngọt ngào lắng đọng mỗi khi nghĩ về nó. Mình đi chậm chậm trên những con đường mình và Vi vẫn thường đi qua. Ở góc phố này vẫn còn lưu lại hình ảnh mình ngồi sửa xe cho Vi, đầu ngõ này vẫn còn nhớ tới lần mình vọt xe bỏ mặc Vi cho hai tên côn đồ bặm trợn, ngách nhỏ này là nơi Vi chạy vào trốn bố Tùng. Vỉa hè nào cũng có bóng dáng em lũn cũn chạy ngược xuôi tìm nhặt nắp chai. Tất cả những điều đó có lẽ em cũng không thể nào quên được. Lời chia tay đến một cách vội vàng chớp nhoáng, chỉ vì trái tim một người đã có những tổn thương.

    Sáng nay em chỉ học ôn ba tiết. Trường vào hè, phượng nở đỏ rực sân. Mình gửi xe rồi chọn một ghế đá ngồi đợi. Dưới chân ghế có hai nắp chai Coca, mình nhặt lên ngắm nghía, mỉm cười rồi bỏ vô túi. Ngồi một lúc có mấy em đi qua, chắc bạn của Vi. Mấy bé chỉ mình rồi bụm miệng khúc khích cười: “Anh Quần Đùi Hoa kìa”, “Sao nhìn ngoài khác thế nhỉ?”, “Lên gọi Vi Nhíp đi”… Hôm ấy mình mới biết là do từ mình mà suốt năm qua bạn bè em gọi em là Vi Nhíp. Nghe cái tên đáng yêu thế. Có lẽ chuyện tình giữa Quần Đùi Hoa và Nhíp của chúng mình nổi tiếng đến mức ai biết cũng phải bụm miệng cười. Chớp lấy ngay cơ hội, mình chạy theo mấy em kia gọi lại hỏi:

    - Em ơi, em biết Vi..
    - Có có ạ. Em biết em biết. Anh là Quần… í nhầm là anh Hoàng phải không ?
    - Ừ anh đến tìm Vi.
    - Ở trên tầng 2 góc bên trái kìa anh, bọn em đưa anh lên luôn nha.

    Mình đi theo mấy em ấy. Có một đoạn đường ngắn mà ríu rít đủ chuyện. Nào là khen Vi xinh, hát hay, đàn giỏi rồi đủ kiểu. Nghe mà sướng lắm. Vi đứng ngoài ban công một mình. Em lúc nào cũng thích thui thủi một góc mà không bị ai làm phiền. Ở lớp em chơi thân với Linh thôi. Mấy em gái vừa dẫn mình lên cười khúc khích rồi đi vào lớp. Mình đứng nhìn em một lúc, không dám đến gần. Đến khi em quay vào định vô lớp thì nhìn thấy mình đứng đấy. Mặt em đờ đẫn luôn. Mình thấy em bất ngờ như thế, mặt buồn cười cực. Sau nó mặt em nghiêm lại được ngay, đi thẳng vào cửa lớp. Mình đứng chặn lại. Ở trong lớp, bạn bè em đang nhốn nháo ngó ra hóng hớt xem có vụ gì. Mình còn nghe rõ tiếng Linh xì xào ổn định trật tự lớp:

    - Im! Im ngay cho các bé còn làm lành với nhau!
    - Thế hôm qua lại chiến tranh xé quần đùi với cả bẻ nhíp à?
    - Tao có thấy cái ảnh nào nhổ nông lách hay cạo lông chân gì đâu?
    - Mày có thấy tay Vi bầm tím hết không? Không khéo hôm qua cãi nhau rồi quẳng nhau ra ban công nên mới bị trọng thương như thế.
    - Im xem nào. Anh ý không dám hôn bây giờ.
    - Nhìn chân run bắn kia kìa, không khéo lại sợ đái ra quần.
    - …
    - …

    Vi không nhìn vào mắt mình thêm lần nào nữa, em cứ tránh đi tìm lối vào lớp vì biết mình nhát, nếu em chạy vào thì không dám chạy theo. Nhưng em nhầm rồi. Một thằng đàn ông đã không còn gì để mất thì còn sợ gì nữa. Hơn nữa ở đây mọi người đều biết bản chất mình hết rồi. Mình nắm chắc vai Vi không cho em ngọ nguậy nữa. Mình nói rõ ràng từng chữ một:

    - Anh sẽ ngồi dưới sân trường đợi Vi học xong rồi đón Vi về. Vi đừng dại mà bỏ chạy. Anh sẽ túm Vi lại rồi trói như trói lợn khiêng về nhà.
    - Anh bị điên à?
    - Ừ, anh bị điên đấy!
    - Em không quan tâm, anh đi ra để em vào học.
    - Em vẫn còn cứng đầu, anh sẽ ôm hôn em ngay trước mặt mọi người…

    Mình nói thế thôi, chứ có thách kẹo mình cũng chẳng dám, ở trường có nhiều thầy cô biết mình, biết mẹ mình. (“._.). Thế mà hiệu quả. Vi sợ. Tròn mắt nhìn mình. Xong Vi ngoan ngoãn gật đầu bảo mình:

    - Hoàng đi xuống sân đi. Hoàng lại làm em nổi tiếng rồi. Trường em có tạp chí bôi nhọ đấy. Em không muốn lên trang bìa lần nữa đâu.

    Mình cũng nghe thoang thoáng cái vụ tạp chí chim cú của học sinh trường em. Toàn do một tập đoàn hóng hớt thu thập tinh tình yêu tình báo lá cải lá khoai rồi đăng lên diễn đàn trường chém gió cho nhộn. Lúc ấy do vui quá, chả nghĩ gì nữa, mình quay vào lớp, khoác vai em rồi hét:

    - Bé nào chụp anh cái ảnh làm tạp chí phát!

    Cả lớp em rú lên ầm ỹ cả một góc trường. Chúng nó giơ điện thoại chụp tí tách thật. Vi đạp mình ra hành lang rồi xua mình như xua gà. Mình quay lại vẫy Linh ra hiệu mọi chuyện đã ổn rồi xuống sân trường. Sau lưng mình vẫn rộn ràng tiếng cười. Mình nhớ hồi còn đi học quá. Con trai bọn mình vẫn chui vào nhà vệ sinh để đọ chim to chim bé với thi thằng nào tè được lâu hơn. Mình vẫn nhớ mình là thằng chim nhỏ nhất lớp nhưng được cái trắng trẻo xinh xinh. Còn chúng nó cứ một cục to đùng đen thùi lùi. Đo chán rồi kiếm bật lửa đốt giấy hun khói vào nhà vệ sinh nữ xong cả lũ hú hét “cháy nhà cháy nhà” làm mấy bạn nữ đang giải quyết dở cũng phải kéo quần mà chạy.

    Đi xuống sân trường mà mấy nam trong lớp cứ ra lan can gọi trêu mình là “anh Quần Đùi ở đấy tí bọn em xuống thách đấu nhá, chúng em quyết đập chậu cướp hoa”. Mình chỉ biết cười thôi. Lại là những mảng kí ức của một thời vụng dại. Một thằng đi tán gái mà cả tập đoàn rồng rắn theo sau. Mình ngồi xuống ghế đá, nhẩm lại những lời sẽ nói với Vi, làm sao để giải thích ngọn ngành cho em hiểu tất cả. Giá như mình đủ dũng cảm, đủ giàu có, đủ lãng mạn để có thể mua một xe hoa hồng chất đầy nhà, đặt tay Vi lên tim mà rành rọt từng chữ:

    TRONG TRÁI TIM NÀY CHỈ CÓ VI THÔI!

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 7. Về quê

    Mình ngồi dưới sân trường đợi đến khi em học xong. Tan học, lớp em ùa ra chạy xuống chỗ mình. Hơi hoảng. Cũng may mà không bị bọn trẻ làm thịt. Chúng nó chỉ chạy xuống ngó nghiêng nhìn mặt mình cho rõ hơn. Em ra khỏi lớp cuối cùng. Đi giữa đám bạn mà trông em vẫn có một vẻ cô độc lạ lùng. Em chẳng quan tâm đến những lời trêu đùa, chỉ trỏ, đi thẳng đến chỗ mình nói một câu “Mình về thôi Hoàng” rồi ra cổng trường luôn. Mình vội chạy theo. Lấy xe ra còn cố ngoảnh lại chỗ mấy em gái cười duyên một phát. Các em ý cứ gọi là chết đứ cmn đừ.

    Chở em đằng sau, mình vừa lái xe vừa hát. Em thì cứ im ỉm. Làm thi thoảng mình phải quay lại xem có phải em rơi dọc đường rồi không. Em im mãi ngứa mồm quá nên mình lên tiếng trước.

    - Sao Vi không nói gì?
    - Chả có gì để nói cả
    - Trời hôm nay đẹp nhì
    - Chả đẹp
    - Nắng hôm nay chói nhì
    - Chả chói
    - Đường hôm nay sạch nhì
    - Chả sạch
    - Vi hôm nay xinh nhì
    - … Ừ… Hí hí
    - Sao tưởng chả xinh
    - Vi xinh
    - Vi xấu như con gấu, xấu như ma cấu
    - Hoàng hôi như thiên lôi, hôi như chuột chết trôi
    - Qua anh thay sịp rầu 0
    - Ai quan tâm
    - Thì đùa đấy, 4hôm rồi chưa thay
    - Aaaaa, cho em xuống xe ngay đồ chim thối

    Haha. Thế mà kêu không quan tâm. Đồ quỷ! Mình tìm tay Vi vòng qua eo ôm mình. Còn thương nhau mà cứ bướng mãi. Lằng nhằng anh lại đi chơi với em Quỳnh bây giờ. :v. Trưa nay mẹ không về nhà, chỉ có mỗi mình với em nấu cơm ăn. Mình nhẩm lại xem trong tủ lạnh còn gì để làm cho em một bữa cơm thật ngon, thật no. Thỉnh thoảng đang đi thì lại ré lên vì bị em cấu sườn.

    Vừa dựng xe xuống sân, Vi chạy tót ra cũi nhốt Ki. Cả hai ôm nhau thắm thiết, nựng nhau an ủi nhau đủ kiểu. Ki cũng nhớ Vi. Từ hồi chuyển sang nhà mình, xa Vi, Ki buồn hẳn. Mẹ hay mình về nó cũng chỉ đứng lên vẫy đuôi vài cái rồi thôi. Không như gặp Vi, nó nhảy tưng tưng cả lên, lưỡi thè lè ra liếm láp chân tay mặt mũi. Mình để kệ em, vào bếp tìm đồ ăn. Lúc sau thấy em chạy lên gác. Mình cũng chạy theo. Em ra chỗ cửa sổ nghịch chuông gió nắp chai. Nhìn em buồn buồn!

    Nhớ ra một câu nói lúc nãy của đứa bạn Vi, mình chạy lại gần lột ống tay áo em lên. Kinh hãi. Toàn những vết xước với bầm tím thật. Em vội phủi áo xuống. Mình đã định cởi bung áo em ra để kiểm ra rồi đấy. Nhưng em không cho. Mình hỏi liên tiếp dồn giập:

    - Vi bị làm sao thế này? Ai đánh Vi? Hay Vi ngã ở đâu?
    - Sao Hoàng tự nhiên nổi khùng lên thế? Em choảng nhau với con Vân đấy
    - Vân nào? Nhỏ em gái em hả? Sao chị em lại choảng nhau? Hả hả?
    - Hả cái vả? Chuyện đàn bà con gái anh hỏi làm gì
    - Hở? Em giựt bồ nó hử?
    - Hoàng bị điên. Mặc nhầm đồ lót của nó rồi nó kiếm cớ đánh em thôi.
    - Sao em lại để nó đánh? Không biết chống cự à?
    -Biết chứ sao không. Em có phải ngu đâu. Oánh nó nằm bẹp ở nhà kia kìa
    @.@’

    Không nói nữa. Mình ôm Vi vào lòng. Nghĩ cũng sợ thật. Mình không hiểu sao hai chị em nhà Vi có thể đánh nhau suốt ngày được. Không chỉ là lần này đâu. Chuyện này cứ diễn ra trong suốt một thời gian dài mà bố mẹ hai đứa không hề biết. Mặt mũi chân tay Vi thi thoảng cứ xuất hiện những vết bầm không lí do. Mãi sau này khi nghe Linh tâm sự. Do gia đình ấy sống quá thầm lặng, mỗi người một vẻ, một đường đi, Vi sống trong 1gia đình như thế một thời gian sinh ra chán nản. Vì thế em toàn kiếm chuyện với nhỏ Vân em gái em. Cũng có lúc nhờ vả giúp chị cái này rồi chị cho tiền, cũng có lúc là gây sự rồi choảng nhau vỡ đầu mẻ trán. Đến khổ. Nhỏ Vân vốn là con một nên tính tình ích kỉ, hiếu thắng. Vi cũng thế. Thành ra cứ chiến tranh hoài. Mình bảo mãi mà em không nghe. Vi bảo oánh nhau với Vân hay lắm. Nó như đấu sĩ ấy, oánh đến thắng thì thôi. Mà Vi thì cũng thế nên có lần trọng thương kéo dài cả tuần. Bố mẹ có hỏi thì cả hai đứa đều chối là đèo nhau đi chơi rồi té xe. Kì cục khó hiểu muốn chết luôn.

    Vi ngồi im trong lòng mình. Nhiều khi chỉ muốn cưới em về làm vợ luôn thôi. Trao cho em thật nhiều tình yêu thương gia đình chứ không muốn để em cứ phải tìm kiếm tình cảm ở đâu xa. Nhưng không được. Mình nghèo quá. Bố mình chẳng phải giám đốc, mẹ mình không phải chủ tịch tập đoàn, mình chẳng phải thiếu gia nhà giàu, chẳng phải hotboy… Âu cũng chỉ là thằng sinh viên quèn. Trên đầu là tóc dưới chân đôi dép xăng đan, thi thoảng mẹ cho tiền thì đi sang, được đôi giày Thượng Đình… Lấy gì nuôi em đây? Đôi lúc hận phận đời nên nghĩ quẩn, mình bảo thằng Hưng giá đi làm điếm kiếm bội tiền được thì đi ngay. Thằng Hưng quẳng ngay vào mặt mình cục phân thối:

    - Mọe cái thằng, người thì bé, chim thì bằng quả ớt chỉ thiên. Điếm như mày thì đi khách một lần là chết bẹp như con ngóe. Các bà các chị toàn Hà mã với Voi châu Phi thì chiều bằng mắt.

    Khó sống thế Ôm Vi lặng im mãi. Quay đi quay lại em đã ngủ gật từ bao giờ. Nằm oằn èo, gối đầu vào tay mình như con mèo ốm. Mình lấy gối cho em nằm. Em nằm co quắp. Nhìn tội lắm. Mệt tới mức chẳng còn sức mà mắng với kể tội mình nữa. Sau này em nói mình mới biết. Giận mình, chia tay mình, em như mất đi mục đích sống, đêm nào em cũng nằm khóc cho tới gần sáng, chợp mắt một lát rồi đi học. Mọi áp lực đổ dồn lên đôi vai gầy.

    Mình xuống bếp nấu cơm cho Vi ăn. Được một lúc thì thằng Học gọi. Giọng nó lần này thảm thiết vô cùng.

    - Mai mày về hả Hoàng?
    - Ngày kia tao mới về
    - Tao sắp bị đuổi học rồi :’(
    - Cái gì? Mày học dốt đến mức bị đuổi học á?
    - Không, tao bị bọn thằng Mạnh Đồng lừa, về tao kể mày nghe. Mày không phải mua gì cho tao nữa đâu. Tao không thích Thu nữa.

    Mình vừa nấu cơm vừa bóp đầu suy nghĩ xem thằng Học đang bị làm sao. Làm gì đến mức bị đuổi học. Thằng Mạnh Đồng là thằng nào mà nghe có vẻ nguy hiểm thế. Mối tình Thu Học Đạo tan vỡ rồi à? Nhục cái là thằng cướp được Thu không phải Học hay Đạo mà là thằng Mạnh Đồng – một thằng đến sau – chỉ vì nó giàu. :v

    Mình nấu gần xong bữa, đang đứng sắp bát đũa thì Vi đột nhiên ôm mình từ đằng sau. Không biết em xuống từ bao giờ. Bất ngờ quá nên mình giật mình đánh vỡ luôn cả chồng bát. Vậy mà Vi cứ đứng cười khúc khích trong khi mặt mình đang tái mét.

    - Chết Hoàng nha. Nay về mẹ đánh đòn
    - Tất cả là tại Vi đấy!
    - Hi hi, ứ phải.

    Mình và em dọn dẹp rồi ngồi ăn cơm. Em ăn khỏe hơn hồi còn ở cạnh mình. Xử lí 4bát cơm rất ngon lành.

    - Sao dạo này Vi ăn như trâu thế?
    - Ở nhà em ăn được ít lắm. Em không hợp nên không thấy ngon miệng.
    - Mẹ kế em nấu không ngon à?
    - Ngon nhưng toàn đồ ăn cay nên em không biết ăn.

    Mình thấy Vi tội quá. Có gia đình kiểu gì mà vừa buồn vừa đói thế này.

    - Hay từ nay trưa anh đón Vi qua ăn cùng anh nhé. Vi phải ăn no mới có sức học chứ
    - Trưa em đi ăn cùng Linh. Bố cho em nhiều tiền mà

    Em nói thế mình đành ậm ừ. Ăn xong mình bắt em lên giường ngủ một giấc chiều mình đưa đi học. Em ngoan ngoãn nghe theo. Nằm ôm em ngủ là cảm giác ấm áp nhất mình mình có. Em là cả thế giới. Thấy mình to lớn khi ôm thế giới trong vòng tay. Do em mệt và thiếu ngủ thường xuyên nên chỉ nghe xong câu chuyện của mình và Quỳnh là em ngủ tít. Một lúc sau mình cũng lịm đi, bay vào giấc mơ toàn phong bì với đám cưới (“._.)

    Vi vốn là người nguyên tắc. Những gì không đáng nghĩ em sẽ quẳng nó đi ngay và không bao giờ nhớ đến nó. Mình cũng tự hứa sẽ chẳng làm một việc gì liên quan đến Quỳnh nữa. Cứ mặc kệ cho thằng Hưng làm gì thì làm. Mà lạ cái thằng. Không biết đòi được tiền cho mình chưa mà không hề liên lạc. Mình đành vay mẹ chút tiền đi mua máy bơm cho bố thằng Học và chuẩn bị đồ về quê. Mình rủ Vi về, Vi đồng ý ngay. Coi như một chuyến du lịch trước khi em thi đại học. Ngồi trên xe khách, mình chống tay lên thành xe và nhìn cảnh vật bên ngoài. Vi thì ngồi dựa vào vai mình và lim dim ngủ. Dù đi rất nhiều lần rồi, nhưng cảm xúc khi ngồi trên chuyến xe đưa mình về thăm bà vẫn thân thương nguyên vẹn như hồi bé xíu.

    Như mọi lần, bọn trẻ đứng tận đầu làng để đón mình. Mình dắt em đi từ thị xã về làng, nhìn thấy bóng dáng từ xa mà vẫn trông rõ mấy dáng nhảy nhót vui mừng. Chạy thật nhanh. Trong lòng mình vui khủng khiếp. Chỉ mong bọn trẻ đừng nhét pháo vào cứt trâu chào mình như lần trước.

    Thằng Học cao hơn hẳn, da vẫn đen và đầu vẫn trụi húi. Còn lại những thằng khác chỉ lớn hơn tí tẹo, đã bắt đầu có những dấu hiệu của tuổi trưởng thành, nét mặt bắt đầu khác hơn, râu ria lún phún. Nhưng trong những đôi mắt vẫn còn vẻ ngây thơ hiện rõ.

    Thằng Học ôm lấy mình, ủ ê như khóc

    - Tao sắp bị đuổi học rồi Hoàng ơi, tao không được lên thành phố với mày rồi!
    - Mày từ từ kể tao nghe. Tao chẳng hiểu gì cả.
    - Nó ngu đi nghe bọn thằng Mạnh Đồng nghịch dại nên bị kỉ luật 1năm
    - Nhưng trường chưa quyết định mà. Nộp phạt thì sẽ được hưởng án treo mà
    - Thằng Giới biết án treo là cái đéo gì mà phát biểu.
    - Bố mày xem cảnh sát hình sự bố mày biết rồi!
    - Mày thì chỉ biết ỉa thôi!
    - Hô hô…

    Lũ trẻ lại cười ầm lên. Mặt thằng Học tội như trẻ con mẫu giáo ị đùn bị cô giáo phạt. Mình mệt quá không đủ sức tâm sự nữa nên đành chào chúng nó về ăn cơm đã. Hẹn tối gặp lại.

    Bà đứng ở cổng đón mình từ bao giờ. Lưng bà còng hơn, tóc bạc nhiều hơn. Bà thấy bóng người, nheo mắt nhìn. Mình vừa chạy vừa hét

    - Bà ơi thằng cu khỉ của bà đã về đây!!!

    Bà lật đật đưa tay ra đón. Cầm được tay mình rồi, bà nắm thật chặt rồi vuốt vuốt nắn nắn. Bà đứng ngoài cổng ôm mình mãi rồi mới cho vào nhà. Ngôi nhà nhỏ của bà đối với mình và Vi như một thiên đường. Vi chạy ngay ra ngồi võng rồi đung đưa thật mạnh, vừa chơi võng vừa cười khanh khách. Còn mình thì lục balo lấy quà bánh mẹ gửi tặng bà. Bà vui lắm. Bà cứ cười suốt mà chẳng nói được gì. Lại là buổi tối yên bình ngồi canh nồi cơm bên bếp lửa. Củi nổ tí tách như hát. Vi thì cứ lon ton chạy theo đấm lưng cho bà đỡ mệt. Không biết sẽ có những chuyện gì đang chào đón mình trong những ngày ở đây. Nhưng có một điều mà mình dám chắc chắn. Giờ đây trong lòng thằng Học, mình chiếm một vị trí rất quan trọng. Như một người bạn có thể hóa giải mọi khó khăn mà nó đang mắc phải. Cái mạng nhện đang vương nhằng nhịt trước mặt nó, nó đặt hết hi vọng vào mình, rằng chỉ mình mới có thể gỡ bỏ được.

    Ăn cơm xong một lát, mình cứ nghe thấy tiếng tắc kè ngoài cổng. Buồn cười kinh khủng. Tiếng này chỉ có của bọn trẻ. Mình xin bà đi chơi rồi tót ra ngoài ngõ. Tụ tập nhau lại rồi rồng rắn nhau ra sân kho ngồi kể chuyện cho nhau nghe.

    - Thằng Học ngu lắm. Đi học sớm gặp bọn thằng Mạnh Đồng với Thắng Hom. Chúng nó bày trò, bảo vệ chưa đến thì đem trống trường vào khe núi giấu đi. Trường mà không có trống thế nào cũng được nghỉ học. Thế là Học nghe. Khiêng trống đi giấu, bị bác Quyền bắt được. Thế là kỉ luật.
    - Tao biết đéo đâu. Bọn nó bảo làm xong chúng nó cho 10 nghìn.
    - Thế mày lấy tiền làm cái gì?
    - Tao mua kẹo cho Thu ăn
    - Thôi mày chết mẹ mày đi. Chết vì gái là cái chết thọt dái

    Đến khổ. Chỉ vì yêu Thu mà nó dại thế đấy.

    - Thế bấy giờ phải nộp bao nhiêu tiền phạt.
    - Nộp 120 nghìn

    Mặt thằng Học ủ ê quá. Mình đang móc ví định đưa tiền cho nó thì lũ trẻ chìa cho thằng Học một gói giấy nhỏ gấp vuông vắn.

    - Bọn tao đi bắt cua với bán sắt vụn mấy ngày này gom được từng này thôi. Mày cầm tạm nhé! Rồi xin thêm ông bà già mà nộp đi chứ đừng bỏ học 1năm

    Mặt thằng Học đần thối ra.

    - Ơ bọn mày…
    - Thôi đừng nói gì. Bọn tao đổi ý đòi lại tiền đi ăn kem mút giờ
    - Nhưng tao…
    - Lắm mồm! Im ngay. Dm thằng nào bủm rắm đi. Nhét vào mồm nó cho nó biết mùi vị.

    Cả lũ trẻ lao vào đè thằng Học ra sân rồi đi nhau bủm rắm bốc vào mồm nó. Thằng Học không chống cự tí nào, cứ há mồm nhận quà Tội nghiệp thằng bé. Chỉ vì nó thích Thu mà nghe xui dại. Nó cũng có lỗi gì đâu. Thằng bé thật thà ham tiến bộ. Bọn trẻ làm lụng tích góp được gần 70 nghìn. Mình cũng góp cho thằng Học thêm 50 nghìn nữa là đủ.

    - Đấy đủ tiền rồi. Mai đi nộp ngay đi không ban kỉ luật quyết định thì hết cách.
    - Ừ nộp đi để còn được hưởng án treo
    - Dm bố đã bảo thằng Giới biết án treo là cái đéo gì mà cứ nói
    - Bố đã bảo bố xem cảnh sát hình sự bố biết rồi
    - Thế nó là như nào?
    - Ơ.. đéo biết!
    - Ô đệch. Bố thằng điên )) Mày chỉ biết ỉa thôi
    - Dmm dạo này tao uống thuốc nam chữa khỏi ỉa chảy rồi
    - Thế sao ngồi gần mày tao vẫn cứ thấy thối thối nhỉ
    - Ừ cứ như mùi chuột chết ý
    - dm chúng mày
    - Ha ha ))

    Tối hôm ấy về Học nó khóc mãi. Cứ ôm mình mà hối hận

    - Dm tao. Chơi với chúng nó bao nhiêu lâu. Tao có đồng nào có bao giờ nghĩ mua kem cho chúng nó ăn đâu. Lúc nào cũng Thu Thu. Giờ gặp nạn chúng nó bò lưng ra kiếm tiền cứu tao. Tao có lỗi với chúng nó mày ơi. Huhu :”((((

    Mình còn biết nói gì nữa. Cứ đứng ôm nó như hai thằng bê đê ngoài cổng. Vi biết ý chạy vào nhà chơi với bà. Mình vỗ vai an ủi nó cho nó bình tâm lại. Vượt qua cú sốc mất người yêu. Lại thấy áy náy vì mải tán gái mà bạc đãi bạn bè, thằng này vốn dễ xúc động lại càng bị kích động hơn. Mình cứ bụm miệng cười. Nói chuyện với nó thêm một lát thì chào nhau về ngủ.

    Nằm bên cạnh bà một lát, em đã ôm bà ngủ ngon. Còn mình nằm suy nghĩ mông lung. Trân trọng tình cảm của lũ trẻ đồng quê. Chẳng mấy khi có đồng tiền nào dắt bụng. Thế mà khi bạn gặp nạn thì cùng nhau đoàn kết giúp đỡ hết sức. Mà không hiểu thằng Học nghĩ gì mà lại nghe lời bọn thằng Mạnh Đồng khiêng trống trường đi giấu được thì kể cũng lạ. ) Nay thằng Đạo nói nhỏ với mình, nhờ mình cùng nó mai đi nói chuyện với bọn Mạnh Đồng để chúng nó không bày trò phá thanh niên làng mình nữa. Cũng hơi hốt nhưng đồng ý. Dù gì thì bọn trẻ luôn coi mình là người lớn và đáng tin tưởng. Nhắm mắt lại và ngủ. Chờ đợi những gì sắp tới.

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 8. Gia đình hai bé Hải – Li. Câu chuyện trả thù của Mạnh Đồng.

    Không có gì bình yên hơn buổi sáng ở quê. Mình ngồi bệt xuống bậc thềm ngắm những vòng khói bếp bay cuộn cuộn lên trời. Bà bảo bà thích nấu bếp củi hơn bếp ga vì cảm giác ngồi cạnh bếp lửa nó ấm áp như gia đình đang quây quần cùng nhau vậy. Mình dựa đầu vào cột nhà, nhìn những hàng rào chụm rụm ngoài ngõ. Bà vẫn thường ôm mình thủ thỉ, ngày xưa cứ mong chờ bố lớn nhanh, lấy hàng rào ra làm thước, tháng nào cũng bảo bố ra đứng cạnh đó bà xem đã cao bằng hàng rào chưa. Cái bóng nhỏ con lũn cũn của bố cứ cố nhảy với lên cho cao bằng hàng rào. Và rồi khi bố lớn vượt quá hàng rào, cũng là lúc bố cúi đầu chào bà lên thành phố lập nghiệp. Chỉ còn lại bà với những hàng rào chụm rụm trên đường làng. Cả tuổi thơ bố gắn bó với đống rơm, đồng ruộng, với cánh diều chao nghiêng trên bầu trời quê, vậy mà nói đi là đi luôn chẳng nhớ đường về.

    Dáng bà lom khom ở cửa bếp, mình chạy ra cổng rồi gọi bà:

    - Bà ơi Hoàng cao bằng hàng rào chưa?
    - Cha tiên sư bố mi.

    Bà cười móm mém, những nếp nhăn trên khuôn mặt bà tụ lại ở gò má trông như lúm đồng xu. Mình chạy lại vòi vĩnh đòi ăn. Bà nấu xôi xéo thơm lừng cả bếp. Vi hư thật. Ngủ như con heo để bà lụi cụi một mình. Đang định lên nhà gọi dậy thì đã thấy heo lò dò ra cửa, mặt với mũi chưa rửa nên tèm lem hết cả.

    - Hoàng ơi em mơ Hoàng đi nhà trẻ rồi ị đùn…
    - Trời ơi mới tỉnh dậy lú hay sao mà nói mấy câu ấy trước mặt bà?

    Mình bịt mồm Vi lại rồi lôi nàng đi đánh răng. Cái tật cứ ngủ dậy là phát ngôn bừa bãi cho đến bây giờ Vi vẫn không sửa được. Ngố hết nói nổi. Mình vừa bơm nước cho em vừa dặn em sáng ở nhà giúp bà làm vườn, mình phải đi có việc với bọn thằng Học. Vi nghe thấy thế phun phì phì kem đánh răng ra rồi mếu máo đòi đi cùng. Nhưng đi làm sao được. Chuyện đàn ông với nhau cho em đi không tiện.

    Bọn trẻ đợi mình ở sân kho. Cả lũ ngồi trò chuyện cùng nhau đợi tin của thằng Học. Mình chìa cho chúng nó hai túi ngô cay. Mắt đứa nào đứa nấy sáng hết cả lên. Thằng Biên còn bày trò, chạy về lấy cái rổ chén uống rượu của bố nó rồi mấy thằng rót ca nước lã lên cạch chén uống. Ngô cay đổ ra tàu lá chuối. Mỗi thằng cầm một cái chén hạt mít, rót nước lã uống với nhau, vừa nhai ngô rang vừa chém gió hết nửa buổi sáng thì thằng Học về.

    - Sao sao? Có được không hả mày?
    - Ừ được. Các thầy cô bảo từ lần sau không được nghịch dại.
    - Thế mày có phô ra bọn Mạnh Đồng xui mày không?
    - Thôi nói ra làm gì. Hèn lắm!
    - Ô đệch mày còn biết hèn á. Bọn nó là cụ của hèn.
    - Tao còn 10 nghìn này. Trường bắt phạt 110 nghìn thôi. Đi ăn kem đi. Nóng quá.
    - Để bọn tao đếm xem đã. 2, 4, 6, 8, 10, 12. Đéo ngủ mỗi thằng một que mày ạ. Hay là hai thằng mút chung một que?
    - Thôi tao có tiền này. Chúng mày ăn mỗi thằng hai que cũng được.

    Mình chìa cho lũ trẻ xem hai tờ mười nghìn. Không là chúng nó cũng chẳng tin mình có tiền. Đến khổ. Sống với nhau nghèo khó nên cũng chẳng có khái niệm giàu là thế nào. Cả lũ reo hò lôi mình chạy ra thị xã mua kem ăn. Vị của chiếc kem 1 ngàn đồng một que hồi ấy giống như vị kem đậu xanh Tràng Tiền bây giờ. Chẳng hiểu do được ăn trong tình cảm của lũ trẻ hay sao mà mình cảm giác đó là que kem ngon nhất mà mình từng được ăn. Giữa cái nắng của tháng Sáu, mình bá vai bá cổ mấy thằng bạn trẻ con, đứng ăn kem mút dưới cái ô nhỏ xíu của hàng kem bán rong trên đường làng. Mặt đứa nào đứa nấy nhễ nhại mồ hôi mà trong lòng mừng vui khôn tả vì thằng bạn mình không bị đuổi học nữa. Chỉ tội sau vụ ấy, một nửa trong lũ chúng bị bị ỉa chảy mất hai ngày, riêng thằng Giới thì cả tuần, vì tội ăn ngô cay, uống nước lã, ăn kem mút bán rong. Từ ấy lũ trẻ cũng sợ kem luôn. Cứ có hàng kem đi qua là chúng nó hét:

    “Kem dừa kem sữa
    Ở giữa có đỉa
    Ăn vào đi ỉa
    Dí ỉa thèm mua”

    Sáng hôm ấy thằng Đạo cũng chưa ỏ ê gì về việc nói chuyện tử tế với bọn thằng Mạnh Đồng cả. Nó nháy mình tối nói chuyện sau. Mình chạy về nhà trước bữa trưa vì nhớ và lo Vi buồn. Buổi trưa bà hay ra nghè với mấy bà cụ trong làng nên em sẽ ở nhà một mình. Mở cửa chạy vào, định rón rén hù Vi cho em sợ nhưng chẳng thấy bóng dáng em đâu. Nhà cửa vẫn mở toang hoang mà lạnh tanh bóng người. Chạy ra vườn gọi em một lúc cũng không thấy em thưa. Lo đến nỗi chạy xuống ao xem em có đùa nghịch gì dưới ấy mà rơi xuống ao không cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Mình đang định gọi bọn trẻ tìm em giúp thì nghe thấy tiếng động ở vườn chuối đằng sau nhà. Vì vườn sau nhà hơi rậm rạp nên mình đã cấm em không được mò ra đấy nhỡ có rắn rết nó cắn. Hình như nhà hàng xóm đang có xích mích cãi nhau gì thì phải. Nghe rõ tiếng chén đĩa vỡ với tiếng chửi ịt cha ịt mẹ ầm ỹ cả lên.

    Mình vén lá men theo dấu chân người dẫm lên cỏ còn mới cóng thì mò được Vi. Em ngồi thu lu trong cái góc nhà tắm cũ của nhà bà đã bị đập đi một nửa. Nhìn thấy em mà mình phát hoảng, tưởng em bị ma dấu cơ. Nhưng thấy em không ngồi một mình mà ngồi với hai đứa trẻ con, một trai một gái. Em cố vươn tay ôm hai đứa nó vào lòng, vẫy vẫy mình vào cùng. Nhìn có vẻ nghiêm trọng, mình làm theo chỉ dẫn của em, ngồi thu lu nghe ngóng.

    - Anh còn nghe thấy tiếng cãi nhau không?
    - Vẫn còn!
    - Thôi thế đứng dậy đi về nhà mình đi. Hai đứa đứng lên đi cùng chị. Đợi bố mẹ cãi nhau xong thì lâu lắm!

    Hai đứa trẻ ngoan ngoãn nghe theo Vi. Một đứa con gái lớn hơn khoảng lớp 6 còn thằng em trai khoảng lớp 2. Mặt mũi nhọ nhem đất cát với nước mắt nước mũi chưa lau khô. Vi múc nước rửa mặt cho hai đứa nó rồi cùng nhau xuống bếp nhóm củi nấu cơm. Mình chỉ biết làm theo chứ chả biết nói gì. Ngồi nghe Vi kể mới hiểu ra đây là hai đứa con nhà cô chú hàng xóm. Bố mẹ chúng nó mỗi lần cãi nhau đều lôi con cái ra đánh nên chúng nó phải chạy trốn khắp nơi. Hôm nay đang chui ra sau nhà trốn thì gặp Vi đang lúi húi ở vườn sau ngắt lá chuối làm kèn thổi. Vi giúp chúng nó trốn luôn. Mà lạ thật với con người này. Đã dặn đi dặn lại là không được ra vườn sau vì có rắn, nói cứ trượt bài. Phát cáu. Mình quát Vi vài câu, em cứ cười khí khí thách thức.

    Sáng bà đã rang thịt cho mình và em từ sáng sớm. Nên trưa chỉ cần hái rau ở vườn, đặt nồi cơm xong hâm lại thức ăn là được. Mình và em nấu nhanh cho hai đứa bé ăn. Nhìn chúng nó đói sắp lả ra đất rồi. Thằng bé con tên Hải, còn bé chị tên Li. Nhìn mặt hai đứa sáng sủa và thông minh lắm. Vi đơm cơm cho hai chị em chúng nó ăn trước. Tuy đói mềm người nhưng hai đứa vẫn cứ nhỏ nhẹ ăn. Trông tội tội.

    - Thế bố mẹ cứ thế này suốt hả hai đứa?
    - Dạ. Chính quyền xã mới đồng ý cho bố mẹ em ly dị hôm trước vì không hòa giải được nữa. Hôm nay chắc là trận chiến cuối cùng đấy chị.
    - Ủa thế bọn em thì ai nuôi?
    - Chắc là mẹ anh ạ!

    Trời đất ! Hai đứa đến bây giờ vẫn chưa biết là sẽ theo ai. Sao nhiều đứa trẻ lại khổ vậy trời. Chúng nó ngây ngô cứ như thể ly hôn là bố đi công tác vài tháng rồi lại về ý.

    - Bố mẹ em xích mích đã lâu chưa ?
    - Khoảng 1, 2 năm gì đó. Hồi em bé thì bố mẹ cũng hạnh phúc. Nội kể ngày xưa bố em còn tuyệt thực quỳ hai ngày ở sân nhà mẹ em để xin cưới cơ. Rồi tự nhiên có đợt bố em uống rượu rồi về nhà cứ đánh đập tùm lum hết cả. Em bị bố xô ngã đập mặt vào cạnh bàn gãy đôi răng cửa nè chị.

    Bé Li há mồm nhe hàm răng ra cho mình và Vi xem. Đúng thật là cái răng cửa bị mẻ một nửa trông đến buồn cười. Vi gần như khóc rồi. Mình gắp thêm cho chúng nó mấy miếng thịt rồi giục chúng nó ăn chứ đừng kể nữa.

    Trưa hôm ấy Vi nằm ôm hai đứa nhỏ ngủ trưa. Hai đứa chắc đêm qua không ngủ được nên mắt cũng díp tịt lại. Leo lên giường là phì phò ngủ luôn. Mình phẩy muỗi đi hết rồi cho quạt xoay cho cả ba đều mát. Em phị mặt ra ngủ ngon lành. Ba đứa trẻ. Mỗi đứa một hoàn cảnh. Cũng đều bị bố mẹ bỏ rơi, ngược đãi. Ôm lấy nhau mà quên đi nỗi buồn, quên đi tủi phận. Mình ra võng nằm. Cũng chìm vào giấc ngủ sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ.

    Vi có bạn mới là quên mình luôn. Cứ quấn quýt với hai đứa trẻ con vừa quen hồi sáng. Mình rủ đi chơi cũng không thèm đi. Tức quá nên mình mặc kệ. Tối ăn cơm xong là mình tót ra sân kho vì đã hẹn với thằng Đạo. Cuộc nói chuyện với mấy thằng thành niên làng bên chỉ có mình, thằng Biên, thằng Đạo – ba thằng ra dáng người lớn nhất cả đám. Bọn trẻ chỉ đi theo đến cổng làng bên rồi ngồi đợi bọn mình đi về.

    Nghĩ lại cái vụ sang làng Thượng đòi diều suýt bị búng trym mà mình hốt hốt. Ngay sau cổng làng có một bãi đất trống để lũ trẻ trâu trong làng hay ra đá bóng. Quân địch đã ngồi ở đấy từ bao giờ. Cũng chỉ có ba thằng do thằng Đạo hẹn cần cân bằng quân số cho công bằng và thương lượng nghiêm túc. Lúc đầu mình cứ tưởng chỉ là trò trẻ con, đi nói chuyện cùng thằng Đạo một tí là xong. Nhưng trông vẻ mặt hằm hằm của đối tượng là biết vụ này khó nhèn rồi.

    Thằng Mạnh Đồng là một thằng gầy còm, tướng giống y Cường Đô La, mặt mũi người ngợm như ốm đói lâu ngày. Đúng là nó có bệnh thò lò mũi xanh thật. Từng ấy tuổi đầu mà cứ sụt sùi hai hàng nước mũi xanh rì trông đến buồn nôn. Hai thằng đi cùng một là thằng Thắng Hom, Hai là thằng Hiếu Trí. À mà quên chưa cắt nghĩa luôn, ba thằng tên thật là Mạnh, Thắng, Hiếu. Mấy tên đệm đằng sau là tên bố mẹ chúng nó ghép vào để gọi. Bố thằng Mạnh tên Đồng, bố thằng thắng tên Hom, bố thằng Hiếu tên Trí. *3* Làm lúc đầu mình cứ nghĩ chúng nó tên hay như diễn viên phim Trung Quốc.

    - Thế nào ? Định bàn bạc gì với chúng tao ?
    - Sao mày tán gái làng tao ? Tán người yêu bạn tao ? Lại còn bày trò hại người làng tao ?
    - Tao thích thế ? Được không ? (Óe giọng điệu giống hệt Vi, yêu cmn mất =">">"> )
    - Tất nhiên là không được. Bọn tao không đụng đến làng mày, cớ sao mày phải làm thế ?
    - Tao chơi đểu thằng Học chứ có chọc đít mày đâu mà mày nhảy choi choi lên thế ?
    - Học là bạn tao. Đã là bạn thì là anh em hết !
    - Cứt !

    Nói xong câu ‘Cứt !’, thằng Mạnh Đồng lại sịt 1 cái, hai hàng nước mũi đang thuề luề trước môi chui tọt lại hốc mũi. Thề với trời đất chứ đến thằng Bính Toét cũng phải chào thua thằng Mạnh về trình ở bẩn.

    - Thế cuối cùng chúng mày muốn gì ?
    - Đéo muốn gì
    - Thế thì đừng có đụng đến Thu làng tao nữa
    - Bố cứ đụng.
    - Thế thì bọn tao cũng sẽ tán gái làng mày.
    - Bọn bố đéo cho.
    - Mày ăn nói lịch sự nhé. Đừng thấy tao nhịn là vênh mặt.
    - Tao đéo cần biết. Nhưng tao cứ tán Thu. Tao phải trả thù vụ bố thằng Học ngày xưa tán người yêu bố tao.

    Bọn trẻ nhịn được cười chứ mình thì chịu. Cứ cười hô hố luôn. Cũng nghe qua chuyện bác Oanh bố thằng học với ông Đồng bố thằng Mạnh ngày xưa cùng tán mẹ thằng Học, nhưng cuối cùng bác gái chọn bác Oanh vì bác Oanh biết đi xe đạp còn bác Đồng không biết đi. Hồi ấy vụ thất tình khiến ông Đồng uất ức đến nỗi mua ngay quả xe kích ghẻ về tập đi cho cả làng biết mặt rồi lao gãy chân con nhà người ta phải đền chục triệu.

    - Mày cười gì thằng kia ?
    - Tao cười mày đấy thằng thần kinh. Mày đéo cám ơn thằng Học thì thôi. Bố mày không lấy được mẹ thằng Học thì mới quay về lấy mẹ mày và đẻ ra mày đấy. Chứ bố mày mà lấy mẹ thằng Học thì mày đéo được sinh ra trên đời đâu. Mày ăn cứt bò hay sao mà ngu thế ?

    Thằng Mạnh Đồng thộn mặt ra một lúc, rồi mặt mũi nó đỏ au chỉ thẳng vào mình.

    - Dm mày dám xúc phạm tao. Đánh nó đi chúng mày. Bỏ qua cho thằng Học nhưng riêng thằng kia thì dần nhừ tử nó cho tao.

    Ô tiên sư mấy thằng trẻ trâu chứ, mình giảng giải cho mà không cảm ơn lại còn hò nhau đánh mình. Nghĩ là ba chọi ba, cũng ngang ngửa sức nhau nên cũng không sợ. Tự nhiên thù lù ở mấy bụi cây ra một đống lũ mặt ngựa như chỉ trực bọn mình gây chiến trước rồi lao vào đánh. Thằng Biên vội đạp 1 thằng lao vào đánh mình rồi hô chạy. Mình hiểu cần phải chạy về chỗ cổng làng, địa điểm giao giữa hai làng thì mới có thể đánh nhau công bằng được. Đứng ở đất nó không bị đánh chết thì cũng tàn tật không về đến nhà. Vừa chạy vừa sợ vãi đái ra quần. Chỉ lo đêm nay không về với Vi được, mai này em yêu em lấy thằng khác thì mình chết không cam lòng.

    Lũ trẻ làng mình thấy động đã chuẩn bị vũ khí đầy đủ, thằng cầm gậy thằng cầm gạch. Thằng Đạo hô không chơi vũ khí, anh hùng thời nay đánh nhau tay đôi. Tức thì cả lũ vứt hết gạch ngói gậy gộc rồi cứ một chọi một, lao vào đấm loạn xị ngậu. Thằng Học lôi mình nằm lăn xuống ruộng củ bên đường, thì thầm với thằng Giới :

    - Mày trông chừng thằng Hoàng giúp tao, nó không đánh lại được bọn Thắng Hom đâu.

    Thằng Giới ôm chặt mình luôn, phát khiếp, cứ đè hết lên người mình. Thằng béo phì nên chim cũng to, bùng bùng một đống ở mông mình, nhột phát tởm lên được. Mình vừa đạp vừa chửi :

    - Mày cứ dẹp ra tao xem nào. Không phải giữ
    - Mày nằm im, che giấu mày là nhiệm vụ của tao.
    - Dm bỏ tay ra, bố cũng sợ chết, bố cũng không ngu mà thò mặt lên cho chúng nó đánh đâu. Mà mày không mặc sịp à ?
    - Không. Tao hay bị đi ỉa mặc nhiều quần cởi không kịp
    - Khiếp quá, thôi bỏ tao ra.

    Nói thế mà thằng Giới vẫn cứ lao vào ôm quắp lấy mình. Dm thằng lợi dụng hoàn cảnh mà sàm sỡ ông. Nhìn lên trên đường thấy bụi mù. Thằng nọ thằng kia cứ quắp nhau mà đánh. Chúng nó đánh tay đôi thật. Nghe thấy bảo bọn trẻ làng mình đánh nhau với làng bên nhiều lắm rồi hôm nay mới được chứng kiến. Thằng Học đánh nhau với Mạnh Đồng. Thằng kia ngu, cười gầy bằng nửa thằng Học, bị thằng Học đạp bắn vào bụi rậm cứ kêu oai oái. Bên làng Thượng rõ là quân số nhiều hơn, vì bên mình có hai thằng là mình và thằng Giới thì đang nấp ở ruộng củ rồi. Ba thằng bên kia hợp lực vào đánh thằng Học. Có vẻ đau. Thằng Đạo cứ chạy ra cứu thì lại bị hai thằng làng bên túm lại đấm tiếp. Cứ bùm bụp bùm bụp như người dân tộc giã gạo.

    Hồi lâu không thấy bên nào thắng bên nào thua, mình thì thầm với thằng Giới chạy về nhờ người giúp đi. Nó thấy quân mình thê thảm quá nên cũng bò theo đường ruộng về nhà. Thằng Giới đi khuất bóng là mình nhảy lên luôn vì thấy thằng Học bị đánh đau quá rồi. Ba thằng xông vào đấm nó thì trâu cũng không chịu được. Mình đạp được một thằng ra, hươ hươ chân kiểu đéo gì mà đạp nó xong mình cũng lăn kềnh ra đường, đầu đập xuống đất hoa hết cả mắt. Thằng Học thấy mình thế hét ầm lên ăn vạ :

    - Thằng Hoàng bị bệnh tim, sao chúng mày lại nỡ đánh đó. Dcm chúng mày nó chết rồi.

    Thằng Đạo chạy lại ngay chỗ mình, mình cũng hốt nên nằm đơ luôn. Chỉ mong chúng nó đừng có cù gì mình, mình có máu buồn. Lũ trẻ cũng thôi đánh nhau, chạy ra coi mình ra sao.

    - Tao có đánh nó đéo đâu ? Nó đạp tao xong rồi tự lăn quay ra mà
    - Rõ ràng tao nhìn thấy mày đấm nó một phát mà. Sùi bọt mép đây thây
    - Đâu ?
    - Mày đừng chối nữa. Bố thằng Hoàng là công an tỉnh đấy. Mày đánh nó chết thì mày tù mọt gông. (Ô đệch bố mình được thăng chức lên công an tỉnh hồi nào ? @.@)
    - Mày thử hô hấp xem nào. Đấm có 1 quả sao mà chết được.
    - Đừng có đụng vào bạn tao. Chúng mày về đợi công an đến bắt đi. Bọn tao khiêng nó về trạm xá cấp cứu.

    Thằng Học sốc mình lên vai chạy về làng. Thằng Thắng Hom vẫn cố gọi với theo :

    - Đừng bảo bọn tao đấm chết nó nhá !
    - Ừ, đừng bảo nhá, tao không tán con Thu nữa đâu

    Mình cứ chúi đầu vào vai thằng Học cười khùng khục. Chạy về đến nửa đường thì gặp thằng Giới với con Thu. Tiên sư cái thằng về gọi ai không gọi lại gọi con Thu ra để đánh nhau to hơn à. Thằng Học đặt mình nằm xuống cái sân nhà sát gạo của làng. Mình vẫn hơi hoa mắt kiểu gì ý. Lúc chúng nó chấm chấm áo lau mặt cho mình mình mới biết mình bị chảy máu cam. Thảo nào lúc nãy bọn kia nhìn thấy máu nên mới hốt thế.

    - Mịa mày, bố tưởng mày chết thật cơ.
    - Dở à. Chảy máu cam thôi chứ chết thế nào được.
    - Bọn tao choảng nhau suốt có bao giờ bị xịt máu me như mày đâu. Làm bố sợ gần chết.
    - Chúng mày đau không ?
    - Cũng đau phết. Nhưng lâu lắm không đánh nhau nên sướng lắm ! Như tập thể dục ý.
    - Ừ, sướng hơn chơi điện tử
    - Vì nó cảm giác thật.
    - Công nhận, tao đấm vào mặt chúng nó mà cứ như đấm bịch bông
    - Tao thì toàn lên gối, thế này này.
    - Á dm sao mày thụi tao, con đĩ !

    Mỗi thằng góp một câu. Mình nhìn quanh quanh. Bầm tím hết cả mặt mũi chân tay. Nặng nhất là thằng Học. Sưng hết cả mũi. Con Thu lo nên cứ xoay mặt thằng Học ra xem còn thằng Học đang dỗi nên cứ gạt ra trông đến buồn cười. Mình thì chỉ bị bẩn áo thôi. Thằng Đạo ngồi xuống bên cạnh mình trách :

    - Sao lúc nãy mày nói hỗn thế. Thằng Mạnh Đồng cay lắm đấy
    - Hỗn gì. Nó ngu thì nói cho nó hiểu chứ sao.
    - Mai nó mà biết mày chưa chết thế nào nó cũng tìm đánh cho mà xem.
    - Kia tao về thành phố rồi.

    Bọn trẻ lại ngồi bệt xuống đất kể lại thành tích đánh nhau lúc nãy. Mặt thằng nào cũng đầy vết thương nhưng cũng không kém hào hứng. Bọn này còn trẻ con nên chơi với nhau cũng an toàn. Trên phố mà đã đánh nhau thì toàn súng với dao với phớ chém cụt tay cụt chân ghê chết. Ở đây cứ tay không mà chơi, có thương tật gì thì cũng không quá. Ngó tìm thằng Học thì đã thấy nó với Thu ngồi ở góc xa xa rồi. Coi bộ anh chị đang làm lành. Thu cũng trẻ con quá. Mình quay sang hỏi thằng Đạo :

    - Mày không phá thằng Học nữa à ?
    - Không, tao thích đứa khác rồi.
    - Đứa nào ?
    - Em Nhã bên tộc Mường ấy, thằng Học bị loại khỏi đội múa nên Nhã múa với Đạo luôn. Suốt ngày chúng nó ngồi nắm tay trong lớp đấy. Bị cô giáo bắt thì nó chối là bọn em đang tập lại mấy động tác múa hôm bế giảng.

    Bọn trẻ lại cười ầm lên. Thằng Đạo đỏ mặt vơ đống cát ném cả lũ rồi chửi. Mình cũng cười. Trẻ con cũng có những cung bậc tình cảm riêng và thật đặc biệt. Đâu chỉ người lớn như mình mới biết rung động, mới biết yêu

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:

    Chap 9.

    Mình chào lũ trẻ rồi cùng thằng Học chạy men theo đường ao về nhà. Tối mùa hè gió thổi mát rượi. Đang đi chếch về phía vườn nhà bà thì nghe thấy tiếng ủm ủm ở góc ao. Mình suỵt thằng Học ngó nghía xem thằng nào ra ao nhà bà ỉa bậy để túm lại đập cho phát. Căng mắt nhìn mãi mới thấy, hóa ra anh chị tình nhân nào hẹn nhau ra bờ ao a bê xê ích i zét. :v thằng Học cấu cấu mình

    - Mẹ, con Thủy Bình. Tí tuổi đầu đã zai gái. Mất nết. Tao còn ít pháo ở nhà. Để tao về lấy ra ném cho chúng nó quả chết mịa đi
    - Thôi, mày ngồi với Thu mà bị ném pháo xem có điên không?
    - Ờ, thôi kệ mẹ nó. Chỗ kia tao với mấy thằng hay chơi đi ỉa. Chúng nó ngồi đấy chỉ tổ thối mông thôi
    - Cái gì? Chơi đi ỉa á.
    - Cả lũ trèo lên cây sấu rồi tụt quần ị. Cục cứt thằng nào tóe xa hơn thì thắng. Tao thắng suốt. Gì chứ mấy trò ỉa đái rắm rung tao là vô địch rồi.
    - Kinh quá. Mày đừng có kể tao mấy trò bửn bửn ý nữa. Mà tao nghĩ đi ỉa thì thằng Giới thắng chứ?
    - Cái thằng chưa leo lên đã toẹt ra quần rồi thì thi cái gì?
    - Ha ha )))

    Hai thằng cười hô hố làm đôi zai gái ngồi góc bờ ao im bặt, rúm ró núp vào bụi sợ bị phát hiện. Về đến vườn nhà bà mình với thằng Học chào nhau ai về nhà nấy. Vẫn hẹn nhau được một câu

    - Mai bố tao đi chở hàng về rồi. Mày mang máy bơm sang tao lắp rồi còn bơm nước cho ao cá.
    - Ờ
    - Ờ cái bờ
    - Cái bờ trong quần mày ý
    - Thế trong quần mày không có cái bờ à? Thôi mày thái giám bẩm sinh rồi
    - Dm thằng mất dậy. Cút!
    - Hế hế

    Thằng bé làm điệu bộ tay đút sau đít rồi bủm rắm vứt về phía mình. Chó!
    Mình chốt chặt cửa cổng rồi chạy vào sân, thấy ngay cái mặt Vi lò dò ở đầu nhà, nhọ nhem nhọ thỉu, hai bên mép đen sì.

    - Vi đi đâu mà mặt như mèo thế kia hả ?
    - Em sang nhà Hải Li rán bánh ăn.
    - Bánh cứt trâu à mà đen hết cả mồm thế kia ? Đi rửa mặt rồi vào ngủ ngay không.

    Mình lôi em ra giếng, bơm nước lên cho em rửa mặt. Vừa làm vừa giả vờ quát cho oai :

    - Hư thân mất nết. Không có anh là tót đi chơi thế à ?
    - Hê hê
    - Hê con dê, để bà ở nhà một mình, giỏi nhỉ ?
    - Đâu, bà sang với em mà. Nhưng bà về trước em.
    - Hả cái gì ? Thật á ?
    - Thật, bà cũng thương hai đứa Hải Li còn bé mà bố mẹ bỏ nhau.

    Mình với lấy khăn mặt treo trên dây lau mặt cho Vi rồi dắt em lên nhà. Trời tháng Sáu nóng bức. Tay em ướt nhẹp mồ hôi. Cái mắt buồn ngủ cứ lờ đờ cụp xuống như người nghiện đói thuốc. Tóc thì phủ đầy bụi tro bếp nhưng đêm rồi mình không dám bắt em gội đầu vì sợ bị cảm lạnh. Lớn từng này tuổi mà sao em cứ như đứa trẻ thế này. Vừa bực vừa thương.

    - Mai cho đi chơi với anh nhé !
    - Thật không ?
    - Ừ, mai sang nhà thằng Học bắt cá.
    - Thế có được bơi không ?
    - Dở à ? Nhà nó toàn ỉa xuống ao. Vi xuống mà bơi
    - Khiếp, thế mà em thấy bá Tị toàn mang rau ra ao rửa.
    - Hôm nào anh mang rau sống ra ao rửa rồi cho Vi ăn.
    - Không (((

    Mình vào nhà ôm chầm lấy bà nũng nịu, bị bà cấu cho một phát tím cả mông. Vào giường cài màn cho bà và Vi thì nghe thấy tiếng thằng Học cứ tắc kè ngoài cổng. Lại phải chạy ra.

    - Cái gì nữa thế ? Mày không ngủ à ?
    - Cho tao ngủ với. Nhà tao quạt hỏng nóng quá !
    - Nhà bà tao cũng chỉ có 1 cái quạt thôi. Làm nào giờ ?
    - Tao với mày trải chiếu ra thềm nằm.
    - Ờ vào đây.

    Đang định chạy vào lấy khóa cổng thì thằng chó nó đã nhảy phốc lên tường rồi tụt xuống sân.

    - Dm lại rách quần rồi, mai tao nhổ hết mẹ mảnh sành trên tường nhà bà mày.
    - Đừng, mày nhổ xong bà ở nhà một mình trộm nhảy vào cướp thì sao ?
    - Thì tao sang cứu
    - Tướng mày thì cứu cái cứt. Cấm nhổ. Bố giết !

    Hai thằng mình trải chiếu nằm bên thềm. Gió từ vườn thốc vào tung cả ống quần đùi, mát dựng hết lông từ ngoài vào trong. Thằng Học nằm chiếm mẹ mất hai phần chiếu, gác đè lên chân mình. Nó nằm gối lên tay, mặt ngửa lên trời, thủ thỉ với mình đủ thứ chuyện.

    - Thu nhà tao thích ăn củ sống. Bọn tao suốt ngày vừa chăn trâu vừa đào trộm củ, bẻ đôi ra bỏ mồm nhai rôm rốp. Thích lắm ! Bình thường khoai chất đầy nhà tao chả thèm đụng. Thế mà ăn khoai sống với Thu thấy ngon thế.
    - Ăn thế giun đầy bụng đấy. Mày phải chỉ người yêu cái gì sạch sẽ mà ăn chứ.
    - Kệ, giun thì uống thuốc tẩy. Tao đéo quan tâm sạch bẩn. Thu vui là được. Ngày xưa hồi bé không biết gì tao còn bốc cứt ăn vã cơ mà.
    - Thôiiiiii. Mày tha cho tao đi. Cứ kể mấy cái ý mai tao đéo ăn được cơm.
    - Ha ha. Thế tao kể nốt cho nghe. Ngày xưa uống Fucaca tao ỉa ra con giun đũa to bằng ngón tay, dài ngoằng. Đúng lúc nhà tao có đám cưới, tao sợ quá cứ ôm đít dính con giun chạy khắp rạp gọi bà. Có mấy đứa con gái lớn lớn còn suýt nôn.
    - Dm thằng mất dậy. Bố đã bảo không kể nữa rồi. Thằng chó.
    - Tao ra giun đằng đít còn đỡ. Ông Cu nhà tao còn nôn đằng mồm.
    - Thôiiiii. Dm mày đồ bẩn bựa. Bố đéo chơi với mày nữa. Ọe Ọe.
    - Ha ha. Bình thường như cân đường hộp sữa mà.

    Hai thằng dở hơi cứ kể đủ chuyện kinh tởm rồi ôm nhau cười. Cho đến tận bây giờ mình vẫn nhớ quay quắt quãng thời gian chơi cùng thằng Học. Chưa có thằng bạn nào có thể thay thế vị trí của nó trong trái tim mình. Một thằng bạn mà mình có thể tâm sự đủ thứ chuyện vui buồn trên đời mà không bị phán xét hay chê trách, một thằng bạn vô tư hồn nhiên như lá non không bám bụi, thằng bạn tình nghĩa tới mức sẵn sàng lao vào bảo vệ mình khỏi lũ côn đồ bặm trợn trong khi nó cũng sợ vãi đái ra quần. Nhiều khi chẳng cần ruột thịt, trái tim ta cũng tự khắc xuất hiện những yêu thương kỳ lạ, không gắn bó nhưng bền chặt. Như mình và thằng Học. Thằng chó, nó có kiểu nằm ngủ cứ phải có gì gác mới ngủ được, nên mình khổ kinh khủng. Chân nó nặng như chân trâu, cứ một tảng to thù lù mà đen thùi lùi, lại còn có lông nữa. (( Đêm ngủ thi thoảng mình lại giật mình dậy bê chân nó ra rồi ngủ tiếp, nhưng cứ sáng đến là đã thấy nó gác lên tận ngực. Có khi vì nó mà mình toàn mơ bị yêu quái lông lá như trong Tôn Ngộ Không bắt về ăn thịt. Dm nó! :’(

    Tính thằng Học rất buồn cười, nghe nó kể chuyện mình luôn chuẩn bị tinh thần ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nhưng cũng có lúc nó kể những chuyện buồn nó đã trải qua, nghe chân thành lắm. Mình chỉ biết im lặng mà không dám nói gì cả. Bởi nó khiến mình nhận ra trong một con người, chẳng bao giờ có một khuôn mặt cười được mãi. Thằng Học trẻ con vậy mà thi thoảng nó khiến mình lặng đi mãi vì những câu triết lí riêng của nó. Kiểu như: “Tao cũng là người, nghĩ sao mà vui được cả ngày hả mày? Cái miệng biết cười còn đôi mắt thì biết khóc. Mắt tao có bị liệt đâu…”. Ngày hôm mấy mình hiểu rằng, trong tâm hồn những đứa trẻ quê ngày ngày gắn với đồng ruộng trâu cày, cũng có những khoảng lặng, có những ước mơ mà có lẽ cả đời sẽ chẳng với được đến vì cứ cắm mặt xuống bùn nước quanh năm suốt tháng nên chẳng thể học hành cho tử tế mà đi xa.

    - Tao biết yêu từ năm mẫu giáo cơ. Hồi ấy tao thích con Thảo. Nó có hai bím tóc lắc lắc xinh xinh. Nhà nó giàu, váy vóc lượt là. Nó thích chơi ngựa gỗ. Suốt ngày tao đứng canh không cho đứa nào dám bén mảng đến con ngựa gỗ ấy để dành cho nó ngủ trưa dậy là được chơi. Thế mà nó đéo thích tao. Còn chê tao mặc quần thủng đít. Thế là tao buồn. Hồi đấy cả ngày bố tao bật nhạc vàng, có cái bài “có lẽ tôi nghèo nên người ta mới phụ tình” đấy. Tao nghe quen nên thuộc. Bế giảng lớp mẫu giáo để lên lớp 1, tao xung phong lên hát. Các cô nghĩ tao chỉ hát mấy bài “hai bàn tay của em tay em múa cho mẹ xem”, nhưng nào ngờ tao đứng như ca sĩ, cầm mic hát “có lẽ tôi nghèo nên người ta mới phụ tình, có lẽ tôi nghèo nên người ta mới bỏ tôi, con đường tình hoang mang, đã dành sẵn cho mình, nên yêu đương không thành thì tôi đành dở dang ang ang ang…”. Cô giáo tao tái mặt còn phụ huynh thì cứ bò ra mà cười vì tao đặt tay vào tim, mặt đau khổ hát như đúng rồi.
    - Mẹ cái thằng, hát sai lời lung tung beng cả.
    - Thì biết gì đâu. Cứ nhớ gì là hát thôi. Hê hê.
    - Thế giờ em Thảo đi đâu rồi?
    - Không biết, chuyển lên thành phố lâu rồi. Tao buồn mất mấy ngày. Xong rồi cũng bị niềm vui khác cuốn đi ngay. Trường làng ngày ấy gần ngay mẫu giáo. Đi học mà chẳng chịu cho cái chữ với con số vào đầu, lúc nào cũng chăm chăm đợi giờ ra chơi để nhảy sang mẫu giáo chơi đu quay. Có buổi chơi nhiều quá say đu quay đến mức nôn hết ra lớp. Cô giáo phải dắt chó nhà ra ăn hết. Tao bị bắt phạt sắn quần quỳ góc lớp hai tiếng đồng hồ, thế nào mà gục đầu vào tường chổng mông lên ngủ được một giấc mới ngon.
    -
    - Cô giáo tao ngày ấy tên Vượng, có cái thước gỗ dài, đầu thước còn đóng cái đinh để thỉnh thoảng cô còn gãi lưng. Hồi ấy có học hành đéo gì đâu. Cứ đứa nào ra chơi ngồi nhổ tóc sâu cho cô là được 10 điểm. Bọn tao mải chơi không chịu nhổ nên toàn được 1, 2. Tao có lần điên quá ngồi nhổ của bả cả một mảng tóc. Bị kiểm điểm gọi bố mẹ ra lớp xin lỗi vì tội vô lễ. Sau đấy thì cả tuần, mỗi lần sau buổi học tao lại phải vào nhà bả nấu cho bả nồi cám lợn mới được về. Tao cũng ngu, đổ bao nhiêu muối vào nồi cám. Khố thân mấy con lợn. Hức.
    - Thương mày thế, cô giáo vậy thì mày học dốt là phải.
    - Ừ, chứ học cô giáo giỏi chắc chắn tao phải thiên tài.
    - Thôi, tao lạy mày.
    - Còn gì nữa, rồi tao sẽ làm kĩ sư bác sĩ chứ đéo phải làm ruộng. Tao sẽ giỏi như Niu Tanh
    - ))) Mẹ mày, Niu Tơn và Anhxtanh
    - À ừ thì đại loại là thiên tài.
    - ))))))))) Thôi mày đừng nói nữa để tao cười phát đã.
    - Cười cái đầu bòi. Im đi
    - ))))))))))))

    Mình và thằng Học rủ rỉ đến nửa đêm mới ngủ. Mỗi mùa hè tới, mình lại nhớ cảm giác đêm trải chiếu nằm ngủ với thằng bạn thân ngoài thềm nhà. Để sáng tỉnh dậy ho rát cổ vì gió lạnh và mặt mũi chân tay lấm tấm vết muỗi đốt.

    Sáng hôm sau Vi dậy trước. Còn mình và thằng Học vẫn mê mệt vì đêm thức khuya ngủ muộn. Em chạy ra ngồi cạnh mình. Mình trở mình quay ra thì ôm phải cái gì ấm ấm. Hé mắt thì thấy đang ôm đùi em. Cảm giác thích thích. Hi hi. Em cứ chọc chọc vào sườn mình cho đến khi mình tỉnh ngủ. Giá như sáng sớm nào tỉnh dậy, cũng có bàn tay nhỏ xinh chọc chọc quấy mình cho đến khi mình tỉnh giấc thì hạnh phúc biết mấy. :’(

    - Dậy đi bắt cá bắt cá.
    - Không, buồn ngủ lắm. Tí nữa.
    - Bác Oanh gọi từ nãy rồi. Dậy đi Hoàng.
    - Đừng mà Vi. Cho anh xin giấc ngủ bình yên
    - Con chó Hoàng. Dậy không?

    Mình biết là không thể yên ổn với con lợn Vi mà. Em đứng dậy túm chiếu kéo xuống sân làm thằng Học đang ngủ bị lăn lông lốc xuống bậc thềm. Nó hùng hổ đứng dậy, mặt nhìn ngu như bò tót.

    - Tiên sư thằng nào phá bố đấy?
    - Thằng Vi này, được không bố?
    - Ơ.. Dạ được!

    Mình cười rũ. Còn thằng Học mặt nhăn nheo chảy xệ, lảo đảo đi ra giếng rửa mặt. Cho chừa cái tội buôn chuyện đêm khuya.

    Lũ trẻ đã tụ tập đông đủ ở ao nhà thằng Học từ bao giờ. Trẻ con là ham vui. Mặt thằng nào thằng nấy cứ hớn hở đợi chờ. Mình với thằng Học khiêng máy bơm về cho bác Oanh nối dây còn chuẩn bị hút nước. Thằng Đạo nó đã lôi đâu được mấy cây gỗ buộc ghép vào nhau rồi đứng lên bơi ra giữa ao rồi, bọn còn lại thì đứng trên bờ chửi “Thằng chó vào đây cho bố đi thuyền với”. Ầm ĩ hết cả một góc xóm. Vi rủ hai đứa Hải Li xé lá làm thuyền rồi thả xuống nước chơi. Còn mình thì vào uống nước với bác Oanh trước khi bắt tay vào công việc. Đang khát nên mình cầm ngay chén nước trên bàn uống ực một phát. Thấy thiu thiu, mình quay ra bảo thằng Học:

    - Mày pha nước kiểu gì mà uống kinh thế?
    - Ôi ngu rồi. Cái cốc nước thừa mấy hôm chưa đổ, mày không ngửi mà uống luôn à?
    - (((( Thằng chó sao không bảo bố sớm. Mẹ mày.

    Đang đau khổ thì bác Oanh cầm đĩa bánh khoai từ dưới bếp lên mời mình.

    - Ăn đi lấy sức giúp bác. Hề hề.
    - Dạ, nhưng sao miếng này dính nhiều đất thế bác?
    - Ôi zời, bác lỡ tay làm rơi. Nhặt lên phủi phủi rồi đấy. Mày cứ ăn đi không sao đâu. Bác thì thích phiên phiến thôi. Bọn trẻ ở quê khỏe thế này là do ăn bẩn đấy. Hề hề.

    Hic. Cháu không thích khỏe như thế đâu bác :’(. Mình nhón lấy miếng bánh sạch nhất rồi cho tọt vào mồm nhai. Miếng bánh ngọt lịm trong miệng. Thằng Học vỗ vai mình an ủi

    - Ăn đi, mẹ tao làm bánh sạch chứ không như làm bún đâu. Ở thành phố không có mà ăn ý. Ăn nhiều vào. Sáng làm việc, tối bọn mình đi rình phá mấy đôi trong xóm. Tao mới biết được tin này hay lắm. Tối tao bảo.

    Mình gật gù. Ngoài sân lại ào ào vào một tốp người đi xe đờ zim, chở hai sọt to đợi đựng cá đem đi bán. Ai nấy cũng bắt tay hỏi thăm nhau rối rít. Đông vui như có hội. Mình nhón thêm miếng bánh khoai nữa cho vào mồm. Thằng Học lại bá vai mình thủ thỉ:

    - Hôm nay bán cá là tao sẽ được mua quần áo mới đấy. Quần áo tao sờn vai bạc đít hết cả rồi. Lại xin được ít tiền mua kẹo cho Thu nữa.

    Mình vừa nhai bánh vừa cười. Ấm áp tràn về từ niềm vui nho nhỏ của những người mình yêu quý.

    Bạnđangđọctruyệntaihttp:


    Chap 10.

    Ngày hôm ấy bà nội có một người anh em nhờ sang trông giúp cô con dâu mới bị sinh non nên hôm ấy chỉ mình và Vi ở nhà. Mình thì bận bắt cá cùng nhà thằng Học, em thì cứ quấn lấy hai đứa bé mới quen. Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu tới gần trưa Vi không đùa nghịch ở ngoài cổng và va phải đám thanh niên ngoài thị xã vào làng tán gái. Mình bận, chả chú ý, nghe em kể lại thì chỉ có mỗi chuyện em chạy ra cổng nhặt bóng cho thằng bé Hải, va vào mấy thằng mặt ngựa ý, xong rồi chúng nó túm lấy tay em bắt xin lỗi, em trừng mắt cãi: “Va vào người ta còn bắt xin lỗi, thần kinh à?”. Thế rồi chúng nó cười hô hố lên bảo “Cô em con gái nhà ai mà vừa xinh vừa dẻo mỏ thế này?”. Vi sợ quá vùng tay ra chạy vào nhà luôn. Lũ chúng nó cứ đứng ngoài cổng nhà thằng Học ngó nghế vào mãi. Kể ra chuyện này mới có lời khuyên dành cho anh em đàn ông mình là nếu có người yêu xinh mà mang về quê thì đừng có lôi ra ngoài đường để bọn thanh niên mất dậy nó nhòm ngó thấy. :’(

    Mấy thằng đầu trâu mặt ngựa ấy mà để tả lại thì không có một lời nào có thể tả được hết nỗi xấu của nó. Mặt thì rỗ răng thì hô. Tóc bổ đôi lại còn vuốt keo bọt trông cứ như bôi mỡ lên đầu. Thằng Học nhìn thấy rồi thầm thì với mình:

    - Thôi bỏ mẹ, thằng Hảo ngoài thị xã chuyên vào làng mình tìm gái tán, gặp đứa nào là cả lũ quây vào góc tường bóp vú sờ mông.
    - Cái gì? ssss
    - Tốt nhất là tối nay mày đừng có đưa Vi ra ngoài đường.

    Thật 100% luôn là ở làng quê bây giờ có đầy thằng khốn nạn kiểu này. Hức. Mà mình chẳng hiểu chúng nó làm thế thì được cái quái gì? Mông với vú thì chỉ là nhúm thịt chứ có là cái quái gì đâu. Sao chúng nó không vào chuồng mà bóp vú với sờ mông lợn ấy. Tay của mấy thằng đầu trâu ấy chỉ hợp với lợn thôi. Cơ mà nói thế lại xúc phạm mấy con lợn quá. *3* .

    Đó là chuyện của buổi sáng và hậu quả của nó sẽ bùng nổ vào buổi tối. Nhưng mình chỉ lo lắng một chút nhưng rồi cũng bị cuốn đi vì nhiều việc. Mình và lũ trẻ giúp nhà thằng Học, vừa làm vừa nghịch vừa đùa nhau cười ầm ỹ. Đó cũng là lần đầu tiên mình biết cầm nơm úp cá. ^_^ Cá bị lùa vào một góc ao rồi cầm nơm ụp một cái là được khoảng ba con cá to. Mình cứ cầm lên tay khoe là nó giẫy một cái lại tuột xuống ao bơi mất. Vui kinh khủng đối với một thằng con trai thành phố như mình. Vi cũng quên đi mấy thằng khốn nạn em vừa va phải mà cứ chạy đi chạy lại quanh góc ao mình úp cá mà gọi:

    - Hoàng ơi chỗ này, chỗ này nhanh lên… Chỗ kia kìa, con cá to đùng đen thùi lùi kìa… Zời ơi Hoàng úp cá ngu thế, úp nhanh vào nó mới không chạy được.
    - Bà nội giỏi xuống mà úp này! >_< Nói bực thế không ngờ nàng sắn quần nhảy tùm xuống ao thật. Chạy ra giằng ngay lấy cái nơm của mình đang cầm rồi cứ thế mà ụp với oạp. Làm rồi mới biết khó. Cầm cái nơm mà cũng phải nghiêng ngả cả người. Ụp trăm cái mà chả bắt được con cá nào rồi lại đổ cho mình đứng ngu làm cá nó chạy hết – Thấy chửa? Cứ làm như dễ lắm ý. Dẹp ra. – Không! – Bẩn hết quần rồi. Đi lên bờ ngay! – Đưa nơm đây em thử lần nữa nào. – Anh bảo không là không, đi lên bờ! – Hoàng đưa không? – Không! – Nói xong mình cầm nơm quay lưng đi – Tiên sư Hoàng! Mình không ngờ Vi giang chân đạp mạnh một phát mình cắm mặt xuống ao luôn. Lúc ấy mình không hiểu sao trên đời lại có kiểu con gái mấc zậy đến như thế. Không ăn được thì đạp đổ ngay. Nhưng giờ nghĩ lại lại thấy đáng yêu ). Chỉ khổ mình thôi. Lê lết vào bờ chạy ra giếng rửa mặt cho sạch bùn. Quay ra đã thấy thằng Đạo với thằng Giới đứng cạnh Vi, nháy nháy mình mấy cái. Lúc ấy mình không hiểu gì nên cũng nhe răng gật lấy gật để. Nào ngờ chúng nó xúm vào khiêng Vi quẳng xuống ao @@. Mình hốt hoảng chạy ra xem em có sao không, thấy cái mặt đầy bùn của Vi thò được mỗi hai con mắt trắng hấp ha hấp háy mà mình cười như ma làm Đau bụng không thể tả được. Vi đứng dưới ao vẩy vẩy bùn lên chửi ầm ỹ: – Hai thằng cứt mèo kia nhớ nhá. Hu hu… Dám vì bạn phản thầy. Mai đừng hòng chị làm Toán cho nữa nghe chưa? Thằng Giới với thằng Đạo nghe thấy em nói thế hốt hoảng chạy xuống khiêng em lên bờ. Mình với lũ trẻ trên bờ được thêm một trận cười lăn lộn trước cái cảnh vừa bi vừa hài ấy. Vi lên được đến bờ đuổi đá mông hai thằng khỉ kia chạy quanh chuồng lợn. Hai thằng này cũng láo. Dám bắt Vi nhà mình làm Toán cho hồi nào mà mình không hề hay biết. Trưa hôm ấy mình và lũ trẻ ăn no nê cá, nhà nào trong xóm cũng được cho một con cá to đem về kho. Còn bọn mình thì đem cá ra ngoài đồng chất củi nướng ăn. Tuy hơi bẩn nhưng mà vui. Mặt mũi mồm mép đứa nào đứa nấy đều lem nhem như chó ăn vụng. Mình cười rất nhiều, không rõ là cả lũ đã kể cho nhau nghe những chuyện gì, nhưng cảm xúc vui vẻ đến giờ vẫn còn nguyên vẹn. Cả bọn tâm sự chuyện gia đình, chuyện bố mẹ ngày xưa tán nhau ra sao, chuyện tình yêu hồi cấp một thế nào. Kể chán rồi bọn mình quay ra thi làm thơ. Đầu tiên là thằng Sỹ đứng lên bảo để tao làm cho xem. Bài thơ của nó thế này, nghe rất quen, chắc chắn nó cop ở đâu đó: “Nhà em có một con gà Mỗi lần nó gáy cả nhà đều khen Một lần gà ta mon men Đến gần gà mái làm quen. Tức thì Anh chàng bị bạn đuổi đi Trong cơn bực tức đã đi bụi đời.’’ Nghe xong bài thơ của thằng Sỹ mình cười như thằng dở. Thằng Đạo đứng lên tiếp luôn. ‘‘Bố em từ lúc mất gà Râu ria lún phún như già đi mấy tuôi (tuổi =">">">">) Mẹ em bảo ‘buồn cái buôi’ (cái buôi là cái gì mọi người tự dịch) Nó bỏ theo gái kệ bà nó đi’’ )))))))) Lúc này mình cười tưởng chết được. Những thằng khác thì cứ bò ra đồng nhổ nhổ cỏ nhét vô mồm cho đỡ cơn cười. Tiếp theo là thằng Giới : ‘‘Vì em sinh năm chó Mẹ gọi em là Tuất Em thích ăn quả quất Và thích uống…(lúc này mặt nó đần thối ra vì không biết nghĩ tiếp thế nào cho vần, xong rồi nó phọt ra luôn 1 câu) Và thích uống… nước cất” – ) Đm thằng ngu, nước cất là gì mày biết không? – Ơ đéo biết, thế không uống được à? – Thằng Giới thì nước cất đéo gì, uống nước cứt gì có. – Ơ đm bố đã bảo bố khỏi đi ỉa rồi. – Khỏi gì, hôm nọ bố vẫn thấy mày ỉa cứt lỏng ở bờ ao. Cả đời mày chỉ gắn với cứt thôi – Mẹ mày. Thằng Giới lao vào đấm thằng Học túi bụi. Mình thì vẫn cười. Đến mức nằm lăn ra đất há mồm cười hô hố, bị Vi nhặt đá thả vào mồm, ngồi dậy bỏ đá ra rồi lại há mồm cười tiếp. Nhưng chỉ cười vui một lúc thôi. Mình nhận ra có một điều gì lạ lạ. Đó là thằng Lực. Thằng Lực là thằng lớn tuổi nhất trong cả đám vì nó năm nay đã học đến lớp 12. Nhưng vì trong làng không có thằng nào cùng lứa nên toàn chơi với bọn lớp 9 như thằng Học. Bình thường nó là thằng góp vui nhiều lắm, nhưng hôm nay nó chẳng nói gì cả, chỉ ngồi khêu khêu củi để giữ lửa nướng cá thôi. Còn đâu mặt nó buồn thiu, chẳng hề chú ý đến mọi người nói gì. Mình huých tay thằng Học, nó nháy mình đi theo nó xuống sông bê nước lên cho cả lũ rửa tay để hai thằng có không gian riêng nói chuyện. – Tao với thằng Hoàng đi xách nước nhé. – Ờ biến. Mà thế đéo nào thối thối thế nhỉ – Tao vừa phọt rắm đấy – Đm thằng chó. Cút ngay. Thằng Học cười phá lên còn cả bọn thi nhau cởi áo quạt. Mình đứng dậy chạy theo nó nhanh không ngửi tí rắm của nó là ngộ độc khí não ngu đi mấy phần. – Sao thế mày? Có chuyện gì thế? – Mấy nay nó khóc suốt. Con trai mà yếu đuối vãi cả cứt. – Bị người yêu bỏ à? – Không. Nó là con rơi mày ạ. Mẹ nó ngày xưa cặp với ông Hào công an huyện rồi đẻ nó. Năm nay nó học hết 12, muốn thi công an. Hồi trước làm hồ sơ nó đến nhà xin ông ý kí vào đơn xác nhận bố đẻ cho nó được thêm điểm cộng và được phép thi. Bà vợ ông ý cho người đánh nó gần chết. Bà ý sợ nếu xác nhận nó là con thì sau này sẽ phải chia tài sản cho nó. – Thế còn ông Hào thì sao ? – Ông ý sợ danh tiếng cũng không nhận mày ạ ! – Dm thằng bố khốn nạn. – Ờ biết sao được, người ta có quyền, người ta có danh tiếng mà. Chứ như tao, danh tiếng đéo gì. Ở lớp tao vẫn trèo lên bàn rồi chổng đít đánh rắm vào mặt bọn con gái suốt. – Mày thì tao đéo nói làm gì rồi. Chỉ thương thằng Lực thôi. Mặt nó buồn như bánh bao thiu – Mấy bữa trước nó còn bị người làng rèm pha cơ. Khổ, số con hoang không bố giờ lại thêm vụ này. Nhục thật. – Miệng lưỡi thiên hạ như đít bò mà. Mày bảo nó đừng nghĩ gì nhiều. Thi trường khác, học giỏi thì thiếu đéo gì trường. – Ờ. Nó buồn nó khóc nhiều quá. Dỗ mãi đéo được nên tao quát, mày làm đếch gì phải thế hả Lực. Giờ mày cứ thi trường nào mà mai này làm ăn giàu có được xem nào. Rồi mày giàu có người ta sẽ nhìn mày bằng con mắt khác thôi. Sống cho mày trước đã chứ sống cho thiên hạ thì được gì ? Thiên hạ bảo mày ngu – mày dốt – mày nghèo, nhưng có đứa nào cho mày được bát cơm để mày ăn cho no bụng không hay chúng nó chỉ biết nói thôi ? Thế nên không phải nghe không phải bận tâm nhiều. Con chó nào sủa ra mồm rồi tai nó liền đấy phải nghe hết. Riêng tao ! Đm đứa nào nói gì tao tao quẳng ra sau hết, tao coi là rắm thối sau đít tao hết. Ơ được, thằng bạn mình thế mà suy nghĩ được. Đúng ! Đứa nào thiên hạ rèm pha mình, mình cũng coi là rắm sau đít hết. Thế mà ngày xưa hồi bố mới bỏ đi. Mình cắm cúi sống cho qua ngày. Đi qua ngõ người ta chỉ trỏ : ‘Bố thằng kia bỏ mẹ con nó đi theo gái’. Mình nuốt nhục vào lòng. Ngày ngày sống với những tủi hổ nhục nhã. Giờ nghĩ lại thấy mình ngu. Làm quái gì phải thế. Ở đời được sống thoải mái là mấy mà cứ phải hành hạ mình thêm vì mồm thiên hạ. Người ta nói ngày mốt ngày hai người ta quên ngay, hà cớ gì mình phải sống với nó mãi ? Những câu chuyện của thằng Học chỉ vài ba câu thôi nhưng có khi khiến mình hiểu ra rất nhiều thứ. Truyện về thằng Lực làm mình cảm thấy thương những thân phận nhỏ bé nghèo hèn trong cái xã hội này đến thế. Nhưng đời sống được bao nhiêu, được vài ba chục năm là chết, cứ ôm ấp cái phận hèn ấy mãi mà mình không biết tự vươn lên thì chính mình đang tự hủy hoại mình và mãi ủ ê với phận sâu kiến mãi thôi. Mình vỗ vai thằng Học cái Bốp – Được, không uổng phí tao chơi với mày ! – Tao mà, riêng chuyện gì chứ mấy chuyện vặt vãnh này không đạp đổ được tao. – Ờ… – Học ơi Học ơi ! – Ơ, Thu… Mẹ thằng chó. Đang vênh váo thấy Thu gọi mà nó vứt luôn xô nước chạy ngay ra vẫy đuôi như chó cún. Báo hại mình khiêng xô nước nặng vãi cả đái. Ăn uống đập phá xong xuôi, mình dắt Vi về nhà. Mình chân ngắn, Vi cũng chân ngắn ! ^_^ Hai đứa cứ lũn cũn đi theo đường bờ ruộng để ra đường làng. Lúc đi ra đồng vì thấy hơi nắng nên mình đã thó của mẹ thằng Học cái nón đội lên đầu cho em. Nhìn em ngộ ngộ. – Vi nấm ! – Hoàng ghẻ lở ! – Không, nấm là cây nấm chứ không phải bị nấm mà chửi lại anh nhá >_<
    - Hihi, em tưởng
    - Lúc nào cũng ngoạc mồm ra chửi người yêu được. Không biết đấy là cái kiểu gì ?
    - Kiểu tù tì !
    - Tù tì là cái gì ?
    - Cái bánh mì !
    - Con chó Vi !
    - Con lợn Hoàng !
    - Tiên sư Vi !
    - Tổ cha Hoàng !

    Mẹ. Nhiều lúc bực người yêu không tả được. Mồm cứ nhem nhẻm nhem nhẻm. Mà cứ lũn cũn từng bước thế này không biết bao giờ mới về đến nhà để ngủ trưa. Nay bà đi vắng, mình sẽ nằm ôm em ngủ, kể chuyện cho em nghe, thủ thỉ cùng em những câu chuyện và những cảm xúc thằng Học mới nói với mình. Mình và em, dù hạnh phúc gia đình đều do người lớn làm vụn vỡ, nhưng chúng mình vẫn là những đứa trẻ còn tràn đầy hạnh phúc, vì trong cuộc đời chúng mình đã tìm thấy nhau, san sẻ bớt cho nhau những mảng màu cô đơn tối xám và cùng vẽ nên những gam màu tươi đẹp hơn. Mình giơ tay tát cho Vi một phát rồi chạy trước. Em hét lên đuổi theo. Mình cứ chạy, cây nấm đằng sau cứ lũn cũn đuổi… giữa cái nắng chói chang của tháng Sáu !

    Bất chợt nhớ đến một đoạn thơ mình vô tình đọc ở đâu đó nhưng nhớ mãi, bởi ngay từ khi đọc những dòng đầu tiên, mình đã mỉm cười vì nó quá giống với mình và em…

    ‘‘Chúng mình là những đứa trẻ cô đơn
    Phố đông người
    Mình đi tìm nhau mãi.
    Mặt trời cất mình
    quay lưng
    uể oải.
    Anh thấy em nằm
    giữa một ngôi sao.

    Chúng mình là những đứa trẻ cô đơn
    Mỉm cười với nhau trong giấc chiêm bao mờ nhạt
    Em khe khẽ hát
    Anh thấp thỏm lòng sợ tiếng chuông reo.

    Chúng mình là những đứa trẻ cô đơn
    Thế nên đừng giận đừng hờn nhau em nhé
    Thời gian đã già
    Hai đứa mình thì trẻ

    Yêu nhau
    Yêu nhau thôi…’’




    Xem Hàng Ngàn Video Nóng Miễn phí trên DT . Máy tính bảng

    - Bạn dùng Dt hay máy tính bảng truy cập vào M.vnmon.com hay Vnmon.com
    - Hàng loạt Clip Show hàng, Game đỉnh tha hồ cho bạn lựa chọn Miễn phí 100%

    Vậy là từ giờ bạn có thể thoái mái thưởng thức các Clip HOT . Show hàng trên chính thiết bị di động của mình


  2. The Following User Says Thank You to spinner9x For This Useful Post:


Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
Nhạc Sàn | Nhạc Sàn Cực Mạnh | Nhạc Vũ Trường | Nghe Nhạc Dj | Nghe Nhạc Dance | House 2011 | Dance 2011 | Trance 2011 | Nonstop 2011 | Free Music | Nhạc House | Nhạc Dance | Nhạc Trance | Nonstop Cực Mạnh | Nonstop Hay Nhất | Nonstop Hot 2011 | Laptop | May in | Laptop SONY | Phim Hay | Truyện Tranh | Laptop giá rẻ | Laptop trả góp | Nonstop Online | Nhạc Nonstop Nonstop Hay | Nonstop VietMix | Vietmix | Việt Remix | China Remix | Sexy Dance | Video Dance | Nhạc Producer VN | Nhạc DJ Việt Remix | Hot Sexy Dance | Dance Cực Mạnh | Tin Shock | Tin Scandal | Ảnh Girl Xinh | Girl Xinh VN | Gái Đú | Tin Thác Loạn | Scandal Ngôi Sao | Bikini Việt | Ảnh Bikini | Gái 9x | Cộng Đồng Teen Việt Giải Trí Hinh nen dep
x
Cá Độ Bóng Đá
x